Hiển thị các bài đăng có nhãn En Chan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn En Chan. Hiển thị tất cả bài đăng

29 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Bổ sung chap 7.4


-----------
En Chan vượt lên trước hắn và nhảy vào thang máy. Nó ấn nút xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm và cửa đang đóng dở khi một cặp đôi bước vào. Thực là đáng ngạc nhiên đối với nó khi có nhiều người đến vậy lại thích đi dạo trong cửa hàng bán đĩa vào chiều cuối tuần. Đặc biệt là một đôi trẻ tuổi như họ.
Cả hai người đó đều vô công rồi nghề à? Ồ đúng vậy, gã này vẫn còn vô công rồi nghề cho đến vài tuần trước, khong phải sao? Mình tự hỏi điều gì khiến hắn chịu điều hành một tiệm cà phê nhỉ?  Qua cái phòng khách sạn và chỗ tiền hắn tiêu vào mớ tách chén, chắc nhà hắn cũng có chút tiền. Ừm, không quá nhiều tiền, nếu nhìn vào việc hắn phải đứng ra gánh lấy một tiệm cà phê ở ngoại thành. Có thể hắn là con út của gia đình mới phất nào đó?
" Anh, sao anh đối xử với em thế này? Anh không thấy anh rất vô lý sao?"
Người phụ nữ sưng sỉa quay sang gã đàn ông.
"Im đi."
" Em không em. Mẹ đã đồng ý rồi. Tại sao anh không cho em mua thứ em thích? Anh cũng thích em dọn đồ ăn cho anh bằng những cái đĩa đẹp mà?"
" Nói sau đi."
" Anh có phải trả tiền đâu. Em sẽ dùng thẻ tín dụng của em. Nếu mình không mua nhãn hiệu đĩa đó bây giờ, không biết bao giờ mới có thể…"
" Chó chết, câm đi!"
Chuông kêu lên và thang máy mở ra. Mắt và gương mặt người phụ nữ đã đỏ cả lên, cô ấy đứng im lìm. Gã đàn ông nắm cổ tay cô lôi đi. Không khí quanh họ lạnh đến mức En Chan không dám thở mạnh. Nó đi theo họ về phía xe ô tô, nhưng không thể đừng để ý đến hai người kia. Người phụ nữ khóc lóc bắt đầu gào thét.
" Quên đi! Hết rồi! Hết cả rồi!"
En Chan quay đi như không thấy gì và tiếp tục đi về xe của Han Kyul. Han Kyul, người không bao giờ thèm liếc một cái vào việc của người khác, đã ngồi vào ghế lái nổ máy. Đúng lúc đó, tiếng động ầm ĩ  vang lên. Ngay khi En Chan quay ra, thứ gì đó đâm sầm vào nó.
"Á!"
En Chan thấy mình bị va vào, nhưng chỉ khiến nó lảo đảo một chút. Cơ thể được huấn luyện của nó khá linh động trong những tình huống đáng ngại. Nó còn cao và khoẻ hơn phần lớn phụ nữ nữa.
"Ahhh… ôi…" Người phụ nữ đổ sập xuống sàn. Vô cùng kinh ngạc, En Chan đi về phía cô ta.
" Cô có sao không? Có bị thương không?" Nó đang giúp người phụ nữ khóc thút thít vì đau đứng lên thì ai đó gầm lên.
"Này!! Mày làm cái khốn nạn gì đấy?"
"Hả? Cô ấy- "
" Mày nghĩ mày để bàn tay bẩn thỉu của mày ở đâu đấy?" Khi nó nhận ra gã đàn ông sắp tần công mình, mắt nó loé lên. Quá nhiều đối với kỹ năng Tae Kwon Do của nó.
"Ugh… chó chết…" En Chan nằm ẹp trên sàn ôm mắt trái. Như thể mắt nó nổ tung vậy. Đầu nó ong ong và mọi thứ cứ nhoè nhoẹt.
" Mày nghĩ mày đang làm cái chó chết gì???"
Cái giọng này! Ngạc nhiên quá, En Chan nhảy lên. Nó không tin nổi cái cảnh trước mắt mình. Han Kyul sập cửa như sắp đập ra đến nơi,  bắt đầu chạy hết tốc lực về phía gã đó!
" Ai để bàn tay bẩn thỉu trên CÁI GÌ hả con mẹ mày!"
Nếu bây giờ không phải lúc trình diễn kỹ năng lực sỹ của nó thì không biết còn lúc nào nữa. En Chan nhào đến chỗ Han Kyul và giữ chặt thắt lưng hắn.
"Ahjussi!"
May là tay hắn chỉ đấm vào không khí.
"Bỏ tao ra! Bỏ ra!"
En Chan bám chặt vào người đang gào rống và phát rồ kia. Hắn như con chó điên ấy. Rõ ràng không phải người thượng lưu rồi.
" Này! Anh! Biến khỏi đây đi, trước khi tôi thả con chó điên này ra."
"Này! Đứng lại đó cho tao! Mày trêu vào tao rồi bỏ chạy hả, thằng mất dạy? Hả?! Này!"
" Trời đất, bỏ đi, ahjussi!"
Mắt tôi đang đau, được chưa? Mẹ nó.


-----------------
Note:


Bản tiếng Anh mình có bị thiếu mất một đoạn bổ sung này, nên thay vì post nó chung với 7.4, mình tách riêng ra. Đoạn này mình phải lấy từ một trang gần như fanpage của một bạn hâm mộ Coffee prince ( >_< Đoán thế. Lập hẳn một trang xanga cho truyện.).
Link đây: Coffee prince (English translation)
Ở đây các bạn có thể copy về word rồi đọc. Vì trên Scribd bây giờ không cho down miễn phí nữa. 

25 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử - Chap 7.4




" Chúa ôi, gã đó chắc phát rồ rồi. Phew! Vui thật."
" Nhóc, cậu vui thật đó hả?"
" Chú không vui à? Chúng ta đều vui mà phải không?"
" Sao một đứa nhóc dễ hài lòng thế nhỉ?"
" Phì. Làm như chú thì không ấy."
" Có gì mà vui. Thực tế là tôi sẽ luôn thắng."
Miệng En Chan không tin hé ra còn Han Kyul tỉnh bơ nhìn thẳng. Sau mười lăm
phút im lặng, cuối cùng họ cũng đến một toà nhà. Một cửa hàng chuyên bán dụng cụ ăn uống.
"WOW"
Mắt En Chan nở to khi nó kêu lên vì hết cái bát xa hoa này đến cái bát xinh đẹp khác. Nó cảm giác như mình đang ở viện bảo tàng. Đèn đuốc sáng trưng, điệu nhạc dịu dàng được chơi.  Những vị khách đến ngắm mấy chiếc bát cũng tự kìm hãm bước chân của chính mình, bước đi chậm rãi như người hành hương trên Đất thánh.
" Này, Khoẻ Như Trâu! Đừng có đứng đực ra đấy, lại đây chọn đi."
" Chọn cái gì?"
" Cái gì là ý gì? Tách cà phê."
" À. Này, chúng ta có định ăn không? Tôi đói rồi."
" Mới có mười giờ thôi, đồ tham ăn."
" Tôi không ăn sáng. Gần như không."
" Gần như không là sao? Cậu có ăn không?"
" Tôi chỉ ăn một cuộn kimbab với hai quả trứng luộc thôi."
"Tsk tsk. Chắc phải đói lắm."
" À, và thêm một cốc sữa."
Han Kyul nhấc một chiếc tách lên ngắm,  nở nụ cười tự mãn thực hoài nghi và bỏ đi. En Chan ôm cái bụng đang sôi réo và lết theo hắn.
Làm sao mình chọn được khi mà tất cả đều vừa đẹp vừa tráng lệ bây giờ? Đúng là nhiệm vụ lớn với En Chan. Nó có cả một trang sử hối tiếc về vụ làm vỡ đĩa, nên nó đặc biệt cẩn thận. Ngắm chúng thì tốt, nhưng nó rất sợ phải bước đi giữa những quầy trưng bày. Nhưng Han Kyul lại bước thẳng không hề do dự. Nó chưa bao giờ thấy hắn nghiêm túc thế.
Vậy là hắn hay đến đây hả? Mình còn không biết một nơi thế này có tồn tại nữa kìa. Mà nếu mình chẳng may làm vỡ chỗ này thì tốn bao nhiêu ta?
En Chan cầm cái đĩa hắn vừa nghiên cứu xong và đặt xuống. Hai quản lý mặc váy công sở đen theo hắn đi khắp nơi. Nếu hắn hỏi một câu, một cái miệng tô son đỏ sẽ nở nụ cười sáng chói và trả lời bằng tông giọng thật là thân ái. En Chan tụt lại phía sau nên không nói gì với hắn và hai nàng nhan viên.
Nhiều người phụ nữ ăn mặc thanh lịch nhìn ngắm những chiếc đĩa nằm đây đó, và những người mới lập gia đình thỉnh thoảng rất dễ nhận. Giữa họ, En Chan tách biệt hẳn, bước đi với hai tay chắp sau lưng. En Chan cảm giác ánh nhìn của các ahjumma và phụ nữ trẻ cứ bám theo nó. Nếu nó bất ngờ quay lại sẽ gặp ánh mắt của bất kì ai trong số đó, họ sẽ cười e lệ với nó. Rồi En Chan quay đi như thể nó chưa từng nhìn thấy gì.
" Cậu làm gì đằng kia thế? Lại đây một chút."
Dĩ nhiên là ông sẽ nổi bật nếu ông đang mặc áo sơ mi màu đỏ nhạt và cái cà vạt đen to sụ. Không giống như vì ông lùn đâu. Cứ như ông đang gào lên " Nhìn tôi đi, nhìn tôi đi!" ấy! Gã đó nghĩ hắn là người mẫu à.
" Cậu thích màu nào?"
" Màu à? Tôi thích hết."
" Cái này hai cái này?"
" Đều đẹp cả."
" Đỏ đậm hay hồng phấn?"
" Cái nào là đỏ đậm."
"Thôi quên đi. Đi chọn thìa hay cái gì đó đi."
Nó bị đẩy đi chọn thìa. Có một đống thừa thãi những cái thìa nhỏ sáng bóng. Nó nghiên cứu chúng một lúc nhưng, y như dự đoán, quá khó với nó.
Chúng đều xinh đẹp.
Khi phát mệt vì phải nhìn ngó, nó tìm hắn. Gương mặt hắn, như đang nghiên cứu tách cà phê, trông có vẻ thích thú và nghiêm túc như một nhà chuyên nghiên cứu về đồ sứ vậy. Vậy có nghĩa là hắn đang chăm chú một cách không mong muốn vào mấy chi tiết. Nó thấy hắn đang nói gì đó với các nhân viên. Tò mò, nó rón rén lại gần và nghe ngóng.
" Cái này nặng quá."
Ngay khi hắn nói xong, nhân viên trả lời,
" Chiếc này nhẹ hơn chiếc kia một chút, cũng bền hơn, và chịu nhiệt rất tốt. Chiếc này nằm trong dòng mới ra. Thiết kế theo phong cách nước ngoài nên rất được ưa chuộng."
" Phong cách Ma rốc. Tôi thấy rồi."
" Ô anh biết ạ? Anh chắc phải rất hiểu biết về đồ sứ." Cô nhân viên khúc khích.
" Tôi thích thiết kế của Hermes hơn, nhưng của Aynsley có màu sắc đẹp hơn. Porcealin thì quá cổ …"
"Ahjussi."
"Ắc!"
En Chan vừa từ đâu thò ra, túm lấy tay Han Kyul. " Ya! Cậu suýt làm tôi đau tim đấy!"
"Ahjussi, chú có thấy tem giá không? Chắc chú tưởng là 12$ phải không? Trời ơi, cái loại tách cà phê gì đây … Ok, đừng choáng nhé ahjussi. Cái tách này giá 120$." En Chan giơ 1 rồi hai ngón tay lên và nhắc lại thật nhỏ, "Một-hai-không."
" Chọn thìa chưa?"
" Hả? À chưa."
"(thở dài) Tại làm sao mà tôi mang cậu đi cơ chứ?!" Hắn ta bước qua nó và nhanh chóng chọn thìa, nĩa, đĩa và cốc vại. Rõ ràng hắn ta thích chén đĩa hơn phụ nữ.
En Chan nín thở mỗi lần hắn chỉ vào cái gì đó. Dù sử dụng đến khả năng toán học như rùa của nó mà nói, tổng tiền cũng đã lên đến con số đáng kinh ngạc. Sau vài phút, nó bỏ không tính nữa.
Nó ngu ngốc nhìn hắn chằm chằm khi hắn đưa thẻ tín dụng lên quầy tính tiền. Cái từ nó định giữ trong óc lại tự động phụt ra.
"Ahjussi."
" Giờ cậu phải gọi tôi là sajangnim nhóc ạ. Dù có hơi ngại đi chăng nữa."
“Sajangnim ahjussi.”
"Bỏ ahjussi đi."
“Sanjangnim.”
" Chú thực sự giàu thế cơ à?"
"Đi ăn trưa thôi."
Được rồi! Thức ăn.


14 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.2


<Phần 2>
Ào qua cánh cửa xong, En Chan dừng chân một chút khi bắt gặp các bạn trẻ lạ mặt.
" À đến rồi à? Vào ngồi đi."
Cái quái gì đây? En Chan đang phát khùng vì nhận được điện thoại của chú Hong chiều qua. Nghe việc bản hợp đồng nô lệ còn tồn tại khiến nó đau nửa đầu trầm trọng. Hắn đã nói hắn sẽ bỏ nó, cái đồ chó – á! Và nó lao bổ đến đây, vẫn phát rồ.
" Cậu chào tôi sau cũng được. Đầu tiên cứ nghe cái này đã."
" Tôi có chuyện muốn nói với ông!"
" Trật tự."
" Tại thế quái nào tôi …" Người đàn ông ném cho nó cái nhìn lạnh lùng. " phải nghe … nghe …"
En Chan càng lúc càng ấp úng, đành ngậm miệng. Phong thái của hắn ta khác trước. Mắt hắn sắc bén và nghiêm túc. Trước đây, hắn gióng một tên lười, giờ lại giống một người chăm chỉ làm việc. Nhìn hắn có vẻ bận bịu với đống giấy tờ và cái bút trong tay. Vớ vẩn. Cái gì thế?
" Concept của quán cà phê này là: " Đen tối như ác quỷ, nóng như địa ngục, đẹp như thiên thần và ngọt ngào như tình yêu."
Phì. Nói như thật.
" Đó là cà phê à?", anh chàng đeo kính gọng đen nói. En Chan liếc cậu ta và nuốt nước bọt. Gì đây? Thằng nhóc này là ai? Sao nó đẹp trai vậy. Ôi trời. Mình thậm chí còn không thể nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
" Tên cậu là … Kwon Nak Kyun. Điểm sáng của quán cà phê, dĩ nhiên là cà phê. Chúng ta phải cố hết sức truyền tải đặc điểm của cà phê qua hương vị và màu sắc. Và dĩ nhiên là cả nhân viên nữa."
" Nhân viên?" Cả chú Hong cũng chăm chú lắng nghe. En Chan, rất không hài lòng, trừng trừng nhìn Han Kyul với hai tay khoanh chéo nhau. Dù hắn có nói gì nó cũng không để ý, chỉ nhìn chằm chằm hắn mặc hắn có biết hay không.
" Cảm giác và bản chất của cà phê cũng nên toả ra từ chính các cậu nữa. Trong trường hợp đó, tất cả các cậu đều hoàn hảo. Các cậu có mùi cà phê."
" Nghe như kiểu slogan quảng cáo í. Chúng tôi là cà phê kiểu Tây? Hay kiểu châu Á? Hê hê. Phần nào tạo nên tôi vậy? Ngọt ngào chăng?". Lần này tên tóc vàng lên tiếng. Giọng của hắn đặc biệt mạnh mẽ.  Nó không thể đừng nhìn. Hắn là tên tóc vàng sáng, mắt to, mặt nhỏ. Hắn toả sáng, người toả sáng nhất En Chan từng thấy bằng xương bằng thịt cho đến tận hôm nay. Cảm giác của nó bất đắc dĩ xuôi xuống. Như thể chìm trong lớp kem ngọt vậy.
"Ra vậy, dành thời gian công bằng cho mỗi người …" Sao chú nhìn kiểu đó hả? Tôi còn nhiều điều muốn nói với chú lắm đấy ahjussi. Chờ mà xem. Cứ chờ mà xem.
" Tôi thấy Ha Rim đúng là dành cho cà phê nóng."
" Thật hả? Tay chân tôi thường rất lạnh."
" Bản tính của cậu, ý tôi là thế. Tôi cực kỳ thích tóc cậu. Nhân tiện, tôi muốn Ha Rim và Sun Ki phụ trách đồng phục. Hai cậu đi dạo và chụp ảnh kiểu đồng phục các cậu thích."
" Chúng tôi được chọn cái gì mình thích à?"
" Các cậu là người mặc mà."
" Đắt có được không?"
" Cứ chụp ảnh trước đã. Tôi sẽ nhặt một bộ từ chỗ các cậu chọn. Được chưa No Sun Ki?"
Chàng trai gật đầu không hé một lời, đứng ngay cạnh En Chan. Nhưng En Chan không dám nhìn. Những gì nó thấy nhờ xoay nhẹ đầu đã làm tim nó đập như trống trận. Mái tóc đen sáng bóng đó. Ôi vì tình yêu với Chúa! Đó có phải người không vậy? Mũi cậu ta là nghệ thuật. Cậu chàng như bức tượng điêu khắc vậy. Nó nghĩ chắc ngôi sao phải như thế này. Ba chàng lính ngự lâm lộng lẫy này mọc đâu ra vậy?
" Người phụ trách nội thất 10 phút nữa sẽ đến. Chú Hong ở lại đây tiếp nhé."
" Hả? Tôi?"
" À, cả Nak Kyun nữa. Tôi đã nói qua cho ông ta kiểu mà tôi muốn, nên ông ta sẽ đem đến một số mẫu. Cứ chọn từ số đó thôi. Tôi để lại cho hai người đấy."
En Chan không theo nổi vấn đề, đến tận khi anh ta nói,
" Theo tôi."
Ai? Tôi á?
" Khi làm xong việc được giao, mọi người có thể về nhà và quay lại làm vào 9 giờ sáng mai. Nếu có ai thấy không đảm đương được công việc, tôi sẽ hiểu như thế nếu các cậu không báo danh ngày mai, nên đừng có làm ồn mà gọi cho tôi hay làm tương tự như thế. Cậu đang làm gì đấy? Đi thôi Ko En Chan. Theo tôi."
Và thế là anh ta cuốn theo chiều gió. Mọi người đứng quanh hơi đứng hình khi tóc vàng nở nụ cười sát thủ.
" Tôi không hiểu anh ta nói gì. Ko En Chan à? Tôi là Jin Ha Rim. Rất vui được gặp."
" À … ừ …"
" Làm quen với mọi người đi. Tôi nghĩ anh ta nói tên cậu là Nak Kyun hả? Cậu là No Sun Ki đúng không? Mọi người bao nhiêu tuổi? Tôi sinh năm 86".
"86."
"84."
"83."
Mọi người đột ngột nhìn En Chan như thể không tài nào tin nổi. Nó cười gượng và cố gắng xoa dịu. " C-cứ thoải mái là được. Không sao."
" Channy, gặp chú một tí." Chú Hong nhìn nó nói. Nó lảo đảo đứng lên  khi cánh cửa đóng lại.
" Cháu có định đến không hay là làm sao?"
Sao dạo này mình được hâm mộ quá vậy?
" Nói sau đi." Chú Hong nói.  Rồi ông thì thầm vào tai nó, " Với lại … cháu là con trai à?"
Mắt En Chan đảo tròn phản đối. Chú Hong nhìn nó với ánh mắt lo lắng. Đó là sự thật. Người chủ mới tìm nhân viên bán thời gian là nam, và hắn vẫn nghĩ nó là con trai, và nó vẫn chưa nói với hắn ta nó thực ra là con gái.
Khi nó ra ngoài, hắn đang hút xì gà đằng trước chiếc ô tô sáng bóng. Nhìn hắn nhả khói làm nó điên tiết. Cảnh tượng hai tuần trước chồng chéo nhau trong đầu làm nó cảm giác như sắp phát nổ tới nơi.
"Ahjussi!" En Chan hùng hổ giậm chân tới chỗ hắn. " Hợp đồng nô lệ? Tại sao nó vẫn còn thế?"
Hắn, như mọi khi, cười điên tiết và ném điếu xì gà đi.
" Ahjussi! Chú có thấy mình đang ném đi đâu không?"
" Không còn nữa."
" Sao cơ?"
" Hợp đồng nô lệ. Không còn. Cậu có định làm việc không?"
" Không."
" Sao không?"
" Chú hỏi thật đấy hả? Chúng ta đã đồng ý kể từ sau cái tai nạn hôm Valentine rồi. Đồng ý rằng dù có đi ngang qua nhau trên đường cũng sẽ coi như không quen biết cơ mà."

2 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.1

Mình cáo lỗi vì phần này mình dịch vừa lâu lại vừa ngắn. Tại đợt này mình có chút việc buồn nên năng suất không cao lắm. Bạn nào đọc thì thông cảm và xin hãy tiếp tục ủng hộ mình nhé. >_< :x I love u. Saranghae yo!



Chương 7
Chó ngoan đừng cắn

<Phần 1>
Chú Hong đang ở giữa cuộc phỏng vấn tìm nhân viên bán thời gian. Ông nghi ngờ liệu có ai đáp ứng được điều kiện không, nhưng thật ngạc nhiên là danh sách ứng cử viên khá  dài. Một cuộc phỏng vấn hai vòng để chọn nhân viên bán thời gian cho cái tiệm cà phê nhỏ bằng cái tổ chuột này?
Cái thằng cha bảnh choẹ đã thuê ông cũng là một điều khó hiểu. Nó tỏ vẻ mặt cà phê vị như giấy ráp, và kêu ông đưa đi xem nhà bếp.  Trong trường hợp này, chú Hong tự hỏi cậu ta sẽ làm gì?
Giới thiệu bản thân. Xoay vòng. Mỉm cười. Khả năng đặc biệt? Hát. Các ứng viên làm theo mọi thứ cậu ta yêu cầu, như thể họ nghĩ thật thú vị vì cuộc phỏng vấn lại mang tính chọn lọc và yêu cầu như buổi audition. Hình như những điều họ được yêu cầu còn quá dễ. Ai cũng rất tài năng và tự quảng cáo đủ để khiến người khác hoa mắt.
Dù nhìn kiểu gì thì Công tử bột cũng không giống kiểu người như chú Hong, dính chặt vào cái quán cà phê trong thị trấn nhỏ với không quá bảy cái bàn so với tên gọi. Hay có khi cậu ta đúng là nhà tuyển dụng của công ty giải trí nào đó?
Ông chủ mới của quán thẳng thắn một cách mới mẻ khi quyết định số phận các ứng viên ngay tại chỗ.
" Cậu, ok."
Khi cậu ta chọn hai người, chú Hong tự hỏi gã này định làm cái gì, và cảm giác tương tự khi người thứ ba được chọn.
" Cậu, ok."
Một lần nữa, cửa tiệm với kích cỡ cái tổ chuột – và giờ đã có ba nhân viên bán thời gian. Chú Hong hoàn toàn bị quên lãng. Chú Hong không kềm được thở dài một hơi.  Ông ước chừng cửa hàng không kéo dài nổi một tháng.
" Chú Hong."
" Vâng?"
" Cho chú biết là chúng ta sẽ có một cuộc họp vào lúc chín giờ sáng mai."
"H-họp ấy à?"
" Chúng ta phải quyết định về chủ đề tổng thể và hình ảnh của cửa tiệm, thiết kế nội thất, đồng phục, những thứ đại khái như vậy."
" Tôi phải quyết định sao?"
Người chủ mới nhìn như thể ông vừa nói điều gì đó ngu ngốc. Ngay cả chú Hong cũng thấy câu hỏi đó thật đần độn. Nhưng ông không tài nào hiểu nổi ông chủ mới đang nói cái gì. Nhắc lại lần nữa, cửa tiệm bằng cái tổ chuột này – một cuộc họp về thiết kế nội thất ư? Tự ông không thể hiểu nổi.
" Với bốn nhân viên bán thời gian. Chú hiểu điều tôi nói không?"
" À có. Nhưng, bốn nhân viên? Cậu chỉ chọn ba …"
" Có Ko En Chan."
"En Chan? En Chan có đồng ý không?"
Chú Hong nhớ lại cái tai nạn khi hai người gặp nhau trước đây mấy ngày. Sau khi nghe tin cửa tiệm bị bán cho gã này, En Chan tức đến đỏ mặt tía tai chửi rủa và giật lên đùng đùng. Nó gọi cậu ta là đồ biến thái, nỗi ghê tởm của nhân loại, và còn nói nó sợ sẽ thấy mặt cậu ta trong cơn ác mộng. Chú Hong chưa bao giờ chứng kiến vẻ mặt bị xúc phạm đó của En Chan. Nó sẽ làm việc dưới quyền người này ư? Đừng có mơ.
" Cậu ta hơi thấp, bù lại có cái mặt mà phụ nữ sẽ đến vì nó, nên chúng ta sẽ dùng cậu ta. Tôi đã theo dõi vùng này một thời gian, phần lớn người đi ngang qua đây là người làm công và phụ nữ thì khoảng từ hai mươi đến ba mươi. Phần lớn những người sẽ ngồi trong tiệm uống cà phên là phụ nữ, nên chúng ta phải chấp nhận rằng phần lớn khách hàng sẽ là phụ nữ khoảng hai mươi đến ba mươi. Những nhân viên nam trẻ tuổi, đẹp trai sẽ mang lại cảm giác thoải mái và hài lòng nhất, phù hợp với tiêu chí nhân sự của cửa hàng này. Nó sẽ giống như sự thu hút vậy. Ko En Chan cũng thế. Cậu ta đẹp kiểu phi giới tính."
Ế… Không phải cậu ta nghĩ En Chan là con trai đó chứ?

29 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 6.3




Gần như thế này, anh có thể thấy gương mặt của cô thật độc đáo. Tóc ngắn, mắt to, da trắng. Có phải vì anh say không? Cô trông như con trai. Một cậu bé xinh xắn, môi đỏ.
" Ngài đợi ở đây nhé? Hay ngài muốn tôi đưa ngài đến xe?"
Han Sung lại đẩy tay của cô gái ra và xiêu vẹo đi theo. Anh xoay xở ra đến cửa quán bar, gió đêm lạnh cóng quất vào anh. Tốt hơn rồi. Nó giúp đầu óc anh tỉnh táo ra một chút. Anh đang đi về phía bãi đỗ xe khi cái dạ dày lên tiếng cảnh báo. Anh tự nhủ sẽ không sao đâu và đi qua chỗ rẽ. Bỗng nhiên dạ dày anh lộn lên. Anh buộc phải tống hết những thứ trong dạ dày ra và tựa đầu lên tường. Đây là lần đầu tiên anh nôn từ khi còn là lính mới ở trường Đại học.
" Tôi biết mà. Tôi biết sẽ thế này mà."
"Ugh!" Cái vỗ đầu tiên lên lưng làm ngực anh rung lên. Không thở nổi.  Đau đến mức tưởng như mấy thứ anh vừa nôn ra lại lộn ngược vào trong. Han Sung vẫy tay điên cuồng, ra hiệu dừng lại, nhưng mấy cái vỗ chỉ càng mạnh hơn.
" Cho hết ra đi. Ngài sẽ thấy khá hơn nhiều."
" D-dừng."
" Hả?"
" Ặc."
" À nước hả? Ok, đợi một chút." Han Sung ngồi bệt xuống sàn, bơ phờ. Anh ngồi ngay cạnh bãi nôn của mình. Anh cảm nhận cơn gió lạnh và nghe tiếng xe cộ. Khi bắt đầu nhìn quanh, anh rút khăn tay lau miệng.
" Nước đây."
Sau khi súc miệng một hai lần và ho, anh thấy khá hơn và nhìn qua cô gái, người vẫn bận rộn đi lại xung quanh. Cô mang rác ra. Rồi lại gần anh, tay cầm thứ gì đó.
" Ngài cảm thấy tốt hơn chưa ạ?"
 Từ giọng nói, có thể thấy rõ cô đã trải qua khoá đào tạo phục vụ. Han Sung cười bất chấp chính mình.
" Có vẻ ngài khá lên rồi. Nhưng cái thứ đằng kia bẩn quá, sao ngài không lại đây ngồi?"
Han Sung nhìn theo ánh mắt của cô gái và nhấc người lên. Anh ngồi cạnh bậc cấp của cửa sau quán.
" Cô là người mang người đàn ông đó ra ngoài đúng không?"
" À vâng. Ông ta say khướt. Ông ta cũng rất nặng vì quá say. .. Tôi đưa ông ta lên taxi. Không biết ông ấy có về nhà được không."
" Cô rất có sức khoẻ."
" Đấy là vấn đề." Cô gái thở dài và lại gần hơn. Cô thả mình xuống ngay cạnh anh, tay nghịch nghịch miếng chất dẻo. Nó kêu bôm bốp.
" Hôm nay là ngày thứ hai, và biên bản của tôi đã là tám cốc."
" Tám cốc?"
" Ý tôi là bị vỡ. Hai cái đĩa vỡ. Một cái bình vỡ. Quản lý bảo tôi bắt đầu từ mai không phải đến làm."
Cô gái thở dài lần nữa.
" Bắt đầu từ tháng này, chẳng việc gì ra hồn. Mẹ tôi làm mất nhẫn. Đứa em gái duy nhất của tôi mở ra một loại câu lạc bộ rồi cuỗm phí thành viên để tham gia lớp luyện giọng. Con nhỏ điên khùng. ( Thở dài). Tôi thấy thương cho nó mỗi lần nghĩ đến. Nếu nó đã sẵn sàng làm đến mức ấy …"
" Cô hút thuốc không?"
" Hả? À không. Nhưng chú hút thuốc cũng được, ahjussi."
Dễ dàng chuyển từ " ngài" sang "ahjussi", thờ ơ kể về rắc rối của mình trước mặt người hoàn toàn xa lạ - Đúng là cô gái thú vị.
" Võ đường thì ngày một vắng mà giá thịt thì ngày một tăng. Tôi tiếp tục bị mất việc làm thêm, việc duy nhất tôi còn lại là việc lúc sáng sớm."
" Việc lúc sáng sớm?"
" Đúng. Nhưng không được trả nhiều lắm. Là đi giao sữa. Khỏi phải kể đến cái xe đạp ghẻ của tôi đang trong hình dạng xấu xí, tương lai có vẻ khá đen tối. Hôm kia, tự nhiên mũi bị ngạt nên tôi phải chạy quanh khu phố đến khi ngửi thấy mùi ngòn ngọt trong mũi. Hôm đấy khi dạy học, nó bắt đầu chảy máu, và làng nước ơi, đúng là một trận náo loạn. Cả hai lỗ mũi bắt đầu chảy máu, Seung Kyung thì hét oang oang và Tae Won chạy vòng quanh nói nó sẽ bịt lại cho tôi. Đứa nhóc đó. Nó luôn tự làm mọi việc. Đó là lần đầu tiên tôi chảy máu mũi kể từ khi học lớp bốn, cái lần tôi đọ sức tấm ván gỗ."
Đọ sức tấm ván gỗ?
" Phần tồi tệ nhất là tên khốn sâu bắp cải đó…. Eo! Tôi còn chẳng muốn nghĩ nữa."
" Sâu bắp cải?"
" Đúng. Chú thấy sâu bắp cải bao giờ chưa? Khi còn nhỏ, lúc bê bắp cải tôi thấy một con. Tôi không dễ bị sợ hay ghê tởm đâu, nhưng nó cực kì béo! Và gã đó nhắc tôi nhớ đến sâu bắp cải. Hắn hoàn toàn là đồ biến thái. Thằng ngu điên khùng. Chó chết! Thằng lưu manh ngu ngốc!" Cô khạc nhổ hai lần.
Kể cả lúc đang nguyền rủa, cô gái cũng  không bỏ miếng chất dẻo trong tay ra. Thực tế, mỗi lần nguyền rủa, tiếng lốp bốp càng to và bạo lực hơn.
" Vui không?"
" Hả? Cái này á? Miếng xốp khí này á?"
" Xốp khí?"
" Ừ. Chú muốn thử không? Cách giải toả stress tốt nhất đấy."


*Note:  Miếng xốp khí là cái gì? Là cái này, mỗi khi mua đồ điện tử mới là trong hộp hay có cái này. Ai là fan của GD & TOP chắc nhận ra ngay. ^_^




26 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 6.2


< Phần 2>

Yu Ju bỏ đi, trong mắt tràn đầy tức giận. Trước khi không khí kịp dịu đi, giám đốc Byun từ công ty đã đến. Han Sung đang phụ trách công ty Dược phầm Dong Yi của tập đoàn Dong Yi, nhưng sự chú ý của tập đoàn vào số cổ phiếu đang lên lại thuộc về dự án đầu tư vào công nghiệp thực phẩm. Hai người đang phụ trách công ty đó là mẹ Han Kyul và anh trai cậu ta. Nhưng thực chất, người được định vào vị trí đó vốn là người cha quá cố của Han Sung.
" Có vẻ năm giám đốc ủng hộ cố chủ tịch sẽ bị bãi miễn trong cuộc họp tới."
" Tôi đoán ông là một trong số đó."
" Vâng. Vả lại, họ đang chuẩn bị chọn thêm chín giám đốc nữa để tăng quyền bầu chọn của mình. Người ta nói họ định bao gồm cả người con trai thứ hai trong nhóm chín người này."
" Han Kyul?"
" Tôi từng gặp anh ta một lần. Anh ta giống cố chủ tịch nhất."
" Cậu ta là người không biết sợ và phóng khoáng." Và một đứa thích đứng một bên cười đểu xấc láo, lười biếng, dối trá. Cả hai miêu tả đều phù hợp với Han Kyul. Phụ thuộc vào cậu ta muốn thế nào.
" Ý kiến chia làm hai: một số muốn cho anh ta cơ hội, một số thì hoài nghi về kết quả sẽ đạt được. Cậu định làm gì với các nhà đầu tư nước ngoài? Có vẻ phía bên kia sẽ tiếp tục gây ảnh hưởng. Chúng ta có đoán được không?"
" Tôi sẽ phải tập trung các giám đốc lại và thuyết phục họ. Tăng lợi nhuận luôn là ưu tiên hàng đầu, đúng không?"
Sau khi ông nội mất, trong các anh em nảy sinh bất hoà. Cha Han Sung, người lớn nhất, vốn được sắp xếp đắc cử vào ghế chủ tịch, nhưng các em trai ông, do cha Han Kyul- người con thứ hai lãnh đạo,  đã phản đối. Han Sung lên kế hoạch lấy lại vị trí xứng đáng của cha mình. Đó là lý do Han Sung luôn cẩn thận xem xét và kiểm tra mọi thứ. Một sai lầm có thể làm hỏng tất cả.
Sau khi giám đốc Byun đi, Han Sung ngồi uống một mình ở quầy Bar. Trong đầu anh rất rõ ràng,  nhưng trái tim thì mơ hồ. Vì Yu Ju. Hồi ức đang khuấy đảo cảm xúc của anh, thậm chí ảnh hưởng đến cả lý trí. Mình không bao giờ tha thứ cho người bỏ rơi mình. Không bao giờ!
Lúc anh dốc cạn chai Chivas Regal, chỉ còn lại hai người ở quầy bar. Vài phút sau Han Sung chứng kiến người đàn ông trung niên được một nhân viên cõng ra. Cánh tay của người nhân viên đang cõng người đàn ông gấp đôi cô, ta rất nhỏ.
" Cô ổn chứ?"
" Ôi đừng lo. Tôi chẳng có gì ngoài sức khoẻ."
Con cáo nhỏ thở hổn hển vì phải cõng con gấu. Cáo nhỏ, gấu … Chỉ tưởng tượng cũng làm anh cười khúc khích. Tại ảnh hưởng của rượu đây. Han Sung cuối cùng cũng uống hết ly chót, giơ tay lên.
" Hey, hoá đơn."
" Sao ạ?" Cô nhân viên chạy vụt qua hỏi với đôi mắt mở to. " Ngài vừa gọi ạ?"
" Hoá đơn."
Han Sung lấy thẻ tín dụng ra khỏi ví và đẩy về phía cô.
" A dĩ nhiên rồi." Cô nhân viên hấp tấp quay đi, mông đánh sầm vào bàn. Đầu Han Sung vốn đang ngả trên tay, bơ phờ đập bộp xuống mặt bàn.
" Ôi trời ơi! Thưa n-ngài! Ngài có sao không?"
" Lần này là chuyện gì?"
" Vị này … đầu ông ấy …"
Han Sung vừa đập trán xuống mặt bàn, giờ vẫn cúi xuống. Thế này dễ chịu hơn ngẩng lên.
" Tôi vô ý va vào bàn …"
" Tôi phải nhắc cô mấy lần một ngày đây hả? Tôi đã bảo là cẩn thận! Vì chúa, tôi không tin được! Con gái như cô ăn cái gì mà lớn thế hả?"
" Tôi bảo rồi mà. Tôi chỉ được cái khoẻ."
" Im ngay! Uh, thưa ngài? Thưa ngài?"
" Không sao. Đưa hoá đơn đây."
Sau khi viên quản lý mang thẻ đi, cô nhân viên hối lỗi nói, " Đầu ngài không sao chứ?"
Han Sung phẩy tay và ngẩng đầu lên. Cô nhân viên đang đứng bên cạnh liền đỡ tay anh. Anh liếc cô và nhận ra, còn ai khác có thể giống cô nhân viên vừa lãm vỡ cốc ban nãy chứ? Có thể cô ấy cũng là người mang con gấu đó ra ngoài nữa. Tại sao cô ấy lại cầm tay anh? Cũng định cõng mình ra ngoài à?
" Không sao." Han Sung giật tay lại và bắt đầu đi. Sau khoảng ba hay bốn bước gì đó, anh nhận ra mình không đi thẳng. Rõ ràng anh uống nhiều hơn mình tưởng. Lúc anh nghĩ sàn nhà đang rung rung, ai đó lại bắt lấy tay anh.
" Tôi sẽ đưa ngài tới cửa ra. Ngài có cần tôi gọi tài xế lái thay không? Hay ngài thích gọi taxi?"
Vì cô ấy cao sao?  Tất cả những gì anh đưa cho cô chỉ là một cánh tay, nhưng anh lại cảm thấy được trợ giúp. Như thể anh bước đi với cánh tay gác lên một bức tường gạch.
" Tài xế lái thay …"
" Vâng. Vài phút nữa sẽ có ngay. Thẻ tín dụng của ngài đây. Ngài ký giúp được không ạ?"
Dù say bét nhè, Han Sung vẫn ký miếng giấy nhỏ và nhét thẻ tín dụng trở vào ví.  Một gương mặt phụ nữ xuất hiện trong tầm nhìn nhập nhèm của anh. 

24 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 6.1



Chương 6
Muốn tôi cho mượn miếng xốp khí không?

<Phần 1>
"  Chúng ta cần nói chuyện. Em sẽ gặp anh ở chỗ đó."
Han Sung ghét sự thật rằng " chỗ đó" mà cô gái ấy nói vẫn còn là " chỗ đó". Dù "chỗ đó" vẫn là " chỗ đó", lẽ ra anh nên xoá khỏi trí nhớ rồi mới phải. Nhưng "chỗ đó" vẫn là "chỗ đó". Chính xác nhưng những gì anh nhớ.
Bất chấp hàng trăm lý do để không đi, Han Sung vẫn đến "chỗ đó". Không phải vì tò mò xem cô ấy sẽ nói gì, hay biểu tình trên mặt cô ấy sẽ ra sao khi nói. Mà anh tò mò biểu tình trên mặt mình sẽ ra sao, hay mình sẽ có cảm xúc như thế nào. Anh đến đó với tư duy lý trí và trầm mặc như vậy. Khi anh đến nơi, cô đã ngồi đó, một ly Cosmopolitan chảy ra nước mắt đỏ đặt trên cái bàn trước mặt.
" Anh đến rồi."
" Anh muộn à?"
" Dĩ nhiên không. Em đến sớm."
Yu Ju hỏi Han Sung khi người phục vụ đến,
" Anh cũng uống thế nhỉ?"
" Tôi sẽ uống một ly Manhattan."
Họ đã luôn gọi loại đồ uống giống nhau, một ly Cosmopolitan, nhưng lần này anh gọi loại khác. Anh biết thế chẳng ra làm sao, nhưng vẫn muốn làm. Nhưng có vẻ hành động đó không phải chẳng ra sao như anh nghĩ. Miệng Yu Ju cứng lại.
" Khuôn mặt anh trở nên …"
Khi Han Sung nhìn cô, cô không nói được hết câu. Đã ba năm rồi họ mới nhìn nhau gần thế này. Cô trông vẫn sành điệu và nữ tính. Khi anh gặp cô ở Đại học, anh nghĩ nếu mẹ anh thôi không gây áp lực về chuyện gia thế của cô rất tốt, và nếu anh chọn một mối quan hệ nghiêm túc với cô cũng không vấn đề gì, anh sẽ muốn tiếp tục gặp gỡ cô. Ngay từ giây phút gặp gỡ, anh đã thấy cô đáng mến. Cô không tự cao tự đại như mẹ anh, nên anh cảm thấy thoải mái bên cô. Anh nghĩ cô không giống kiểu bà mẹ lao động cũng được. Những điều đó vẫn còn trong cô, nhưng nhìn thấy Yu Ju không còn thoải mái hay dễ chịu nữa. Anh thậm chí còn không thể nổi giận.
Suốt một khoảng dài, hai người họ uống cocktail trong im lặng.
" Em nghe nói anh đang quản lý công ty. Chúc mừng anh."
Han Sung nở nụ cười lạnh lùng giông giống cái khịt mũi. Đôi mắt nâu của Yu Ju nheo lại. Cô hỏi bằng giọng tổn thương,
" Sao anh cười?"
" Được chúc mừng vì còn tồn tại đúng là thú vị." Đó là cách Han Sung sống. Không làm việc anh cũng như chết.
" Chúc mừng vì còn sống."
" Nó không đáng chúc mừng sao? Không phải ai còn thở cũng nhất thiết phải sống."
Han Sung lạnh lùng nhìn vào đôi mắt đầy cảm xúc của Yu Ju.
" Em phải gặp anh để biết điều đó?"
" Em muốn anh cho phép … không, em muốn nghe ý kiến của anh. Em đang tính làm việc ở gallery nghệ thuật Dong Yi."
Có phải cô ấy thay đổi một chút? Cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đúng vậy, có khi đây mới là Yu Ju thật sự.
" Bà gọi cho em. Bà nói bà nghe người ta bảo em có thể sắp làm việc ở Saints Department Store gallery, và mời em vào chỗ trống ở Dong Yi. Em nghe nói chỗ đó không phải do bà giữ riêng cho em. Anh biết rõ hơn em là bà rất tốt bụng và tử tế với em …"
" Ý em là chủ tịch đã rất tốt bụng và tử tế với em phải không?"
" Anh có nhất thiết phải diễn giải như thế không?"
" Nếu đã không còn quan hệ cá nhân nào, không phải chúng ta nên đối xử với nhau theo kiểu làm ăn sao?"
Thói quen cắn môi của cô vẫn còn. Như thể tất cả sức lực cô dồn vào cố gắng nói năng thật bình tĩnh đã mất hết, cảm xúc dâng tràn khuôn mặt mới lúc trước còn bình lặng. Lúc đó, bỗng có tiếng đổ vỡ đâu đó trong đại sảnh. Một nhân viên vừa đánh rơi cái khay cô ta đang bê.
" Ôi! Tôi rất xin lỗi. Đây là lần đầu tôi … Tôi thực sự rất xin lỗi." Giọng nói còn to hơn tiếng cốc vỡ đang xin lỗi hết lượt. Mọi con mắt của khách hàng hướng về cô nhân viên cao kều mặc váy đỏ và áo trắng. Viên quản lý xuất hiện tiếp tục xin lỗi. Cơn náo động nho nhỏ âm thầm biến mất khỏi sự tập trung của Han Sung, anh lại phải đối mặt với Yu Ju lần nữa. Chẳng còn dấu vết nào của sự dễ chịu, chỉ còn căng thẳng. Anh đã bao giờ thấy thế này khi gặp Yu Ju đâu? Có lẽ vì giờ họ không còn là người lạ nữa.
" Làm bất cứ điều gì em thích."
" Dù anh không thích đi nữa?"
" Anh? Có lý do gì mà anh không thích?"
"…….."
" Ai thuê gallery với anh cũng chẳng khác gì, mà em làm ở đâu cũng chẳng khác gì cả."
" Mẹ … Ý em là mẹ anh có khi không thích."
" Bà không quan tâm đến gallery nữa. Đây không phải việc bà gây khó dễ được. Và đó là việc của anh. Với em cũng chẳng khác gì nếu mẹ anh …"
" Anh thôi đi được không?" Yu Ju sắc giọng. Suốt ba năm họ hẹn hò và đính hon, cô chưa từng thế này. Cô từng hờn dỗi , nhõng nhẽo, nhưng chưa bao giờ lườm anh, hít thở rời rạc và rít lên tranh luận với anh. " Đừng nói chẳng khác gì với anh như kiểu anh thích nói thế lắm ấy. Em biết chẳng khác gì cả, nhưng không phải vì chẳng khác gì với anh mà anh có thể lờ em đi."
" Anh đang lờ em đi đây."
"Obba."
Han Sung lau kính. Tay anh siết chặt cái kính. Điều gì đó trong não anh đã bị mất đi. Có thể là cảm giác thân thuộc, nhưng dù có là gì, nó khiến anh tức giận. Anh muốn giết cô gái này, người đang nhìn quá thẳng thắn vào mắt anh, nói năng quá rõ ràng, quá rành rẽ với anh.
" Nói xong rồi thì sao em không đi trước đi?"
" Anh có hẹn?"
" Ừ."
" Ở đây?"
" Anh không nghĩ lại còn thời gian đi nơi khác."
" Sao anh không bảo em sớm hơn? Em có thể hoãn lại… Xin lỗi đã lãng phí thời giờ của anh."
Han Sung nhìn đi nơi khác khi Yu Ju đứng lên. Anh có thể thấy lưng của cô nhân viên đang rửa chén đĩa. Kiểu cầm đĩa của cô ta rất không vững.
" Chỉ một lần … Anh nên hỏi em sống ra sao chỉ một lần thôi."
 Han Sung hướng tầm mắt theo Yu Ju.
" Dẫu có tức giận thế nào, dù có thất vọng và ghét bỏ em thế nào, vì tất cả quãng thời gian chúng ta bên nhau, anh nên hỏi em ít nhất một lần."
" Có thể. Nhưng anh không muốn."
" Tại sao?"
" Lãng phí thời gian."
" Quên mất. Em quên mất gia đình anh cứng rắn thế nào. Cách các anh không bao giờ phí thời gian vào những thứ đã mất."
" Anh mừng là em đã quên."
Mắt Yu Ju trào lệ khi nghe câu trả lời lạnh lùng của anh. Cô vẫn đứng đó, cắn môi và chán nản nói,
" Dù biết thế, em vẫn chờ. Như con ngốc … Em thầm nghĩ, anh ấy phải shock và đau đớn thế nào khi mình huỷ hôn. Em nghĩ anh sẽ đến tìm em nếu chỉ vì anh còn giận. Nhưng anh thậm chí còn không gọi cho em một lần nào. Dù em sắp ra nước ngoài, anh cũng không hỏi em đi đâu hay tại sao. Dù em là người làm anh đau khổm anh cũng không hỏi đến em một lần. Em còn chẳng hy vọng anh ngăn lại. Em chỉ muốn anh hỏi … Em muốn anh đến bên em và hỏi tại sao chúng ta phải trở thành thế này. Em muốn anh hỏi em gặp hoàn cảnh gì, và em cảm thấy như thế nào!"
Giọng nói kích động của cô vang khắp phòng. Mọi người bắt đầu nhìn ngó và viên quản lý thì lúng túng. Yu Ju tràn nước mắt, Han Sung nhìn cô, biểu tình và con người không đổi.
" Anh đã tới sân bay."
" Cái gì?"
" Không có ai đằng sau đẩy em. Em tự đi bằng hai chân mình. Em chỉ … bước thẳng đến đó."
" Obba…"
" Dừng ở đây thôi. Anh chán rồi."
"  Chán cái gì? Chúng ta đã làm gì nào? Chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu –"
" Em đi đi. Đến cuộc hẹn tới của anh rồi."


*Note: Đây là 2 loại cocktail trong truyện. 
A Cosmopolitan:
A Manhattan:

Mình không biết gì về rượu và cocktail nên tìm ảnh về cho mọi người ngắm chơi vậy thôi. Bạn nào hiểu thì giải thích cho chị em một tí nhá! Có gì mình search gu gồ 1 tí sau ! >_<

22 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 5.2



Han Kyul quyết đặt cược vào vẻ ngoài xinh xắn của thằng nhóc và đi về phía sân khấu. Tim chạy đua ầm ầm và cảm giác thích thú khó giải thích lan toả khắp người hắn. Hắn bị giằng xé giữa cảm giác thích thú với điều cực kỳ hay ho sắp xảy ra và một nỗi lo lắng mơ hồ.
" Mình phải uống trước đã."
Mọi cặp mắt đều hướng đến quầy bar Han Kyul và En Chan ngồi. Trong số đó có cả hai con mắt của con trăn em gái Pak Do Hun.
" Đây, uống đi." Han Kyul đưa nó một ly tequila. En Chan cũng bị choáng vì không khí ở đây, ngốc nghếch nhận lấy. Han Kyul cụng ly với En Chan và dốc cái ly vào miệng. Hắn cần mượn sức cồn để vượt qua cơn lo âu. Chắc thằng nhóc cũng lo. Han Kyul nhớ lại vụ tai nạn ở Seattle khi hàng xóm sát vách, Dick, đột nhiên tấn công hắn bằng một cái hôn. Cảm xúc thực ra cũng tốt. Có điều, sự thật rằng người hôn mình là một tên đầu đất cao 6ft3 ( Khoảng 1m92) mới làm thành vấn đề. Giả như Han Kyul không có hạ đo ván anh ta rồi lại đánh bạn với nhau, có khi hắn chẳng hiểu gì về đồng tính luyến ái cả. Nhưng hiểu mà trải nghiệm là hai việc hoàn toàn khác nhau.
En Chan một hơi làm sạch ly tequila, đang ôm lấy cổ họng. Gương mặt trắng trẻo của nó tím lịm. Han Kyul ấn miếng chanh vào miệng nó.
" Khẹc!"
" Mày không biết ăn mặc. Không biết uống rượu. Mày có giỏi cái gì không hả?". Hắn tặc lưỡi quay đi khi một hình ảnh tràn vào não hắn. Hừm. Ra vậy. Cú đá xoay vòng 540º. Mày giỏi cái đó.
Đúng lúc ai đó vỗ lên tay Han Kyul. Hắn quay lại, Pak Do Hun đang đứng đằng sau, trên mặt trưng ra vẻ tò mò.
" Ai đấy?", Do Hun hỏi, hất hàm về phía En Chan. Han Kyul trả lời đơn giản:
" Nô lệ của tôi."
"Hả?"
Do Hun tính hỏi thêm thì trên loa có tiếng nói.
" Được rồi mọi người. Chào hỏi đã xong, giờ hãy sôi động lên cho tiết mục chính của chúng ta.  Và tiết mục chính là: Chúa tể! Xin mời chủ nhà của bữa tiệc tối nay,  hai anh em vô đối Pak Do Hun và Pak Ye Rang lên sân khấu! Họ sẽ là Bạo Chúa và Phù Thuỷ đêm nay."
Đám thanh niên mặt đỏ gay điên cuồng huýt sáo cổ vũ. Hai anh em kia vừa tới sân khấu đã gọi một nam một nữ từ trong đám đông ra. Theo như Han Kyul biết, người đàn ông đã có hôn thê còn cô gái thì chưa gặp bao giờ. Yêu cầu của Bạo Chúa là nhảy Lap dance.

*Note: Lap dance các bạn cứ hiểu đơn giản là nhảy khiêu dâm ở mấy quán bar, vũ trường đi. Các bạn " chong xáng" thì thế là đủ. Nếu tò mò thì tra gúc gồ, vào Wikipedia là có. Mỗi tội là ngồi một mình hẵng tra ko thì … ke ke.

Cô gái la hét bỏ chạy nhưng bị người đàn ông kéo lại. Hắn nói hắn sẽ nhảy thay. Đám đông mong đợi thứ khác cơ, nhưng không khí vẫn nóng lên. Người đàn ông lắc hông phía trước cô gái ngồi trên ghế và lại gần cô ta. Hắn cởi từng cúc áo và bảo người phụ nữ đặt tay lên ngực trần của mình. Hắn búng lưỡi như muốn liếm lên môi cô gái, ấn bộ mông bé tí lên vạt váy cô ta, và không khí càng lúc càng bốc hoả. Tiếng nuốt nước miếng nghe rõ mồn một. Khi Han Kyul nhìn qua, En Chan nói,
"N-nước. Có nước không?"
Ha, có vẻ thằng nhóc cũng thích mấy cái như thế. Ôi tuổi trẻ.
" Ở đây chỉ bán rượu thôi."
Người đàn ông và cô gái ôm chặt lấy nhau khi rời sân khấu. Họ cố cư xử tử tế, nhưng lại trao đổi những cái nhìn đầy hứa hẹn cho một đêm sắp tới.
Đúng khi đó, một giọng nói cạnh khoé vọng vào micro.
" Người đàn ông tôi muốn là … Choi Han Kyul."
Tiếng vỗ tay rầm rầm và rất nhiều ánh nhìn. Han Kyul không động đậy, lạnh lùng mỉm cười với Pak Ye Rang.
" Ô, tôi quên nhắc đến luật. Phù thuỷ không được tham gia trò chơi."
" Cái gì? Kiểu luật gì vậy?"
" Phù thuỷ phải thật ác độc. Nếu ả gục ngã vì đàn ông và thành ra uỷ mị thì chẳng hay chút nào."
" Đúng rời! Phù thuỷ mà tốt bụng thì chẳng vui gì cả."
" Ke ke tệ quá nhỉ."
" Được rồi, người nam là Choi Han Kyul. Phù thuỷ, chọn người nữ đi."
Ye Rang hờn dỗi bĩu môi và nhìn quanh, bỗng nhiên dừng mắt đâu đó. Mọi ánh nhìn trong phòng đổ dồn về nơi ả nhìn. Han Kyul nhìn thấy điểm cuối của cái nhìn đó là Jang Mi Suk. Không đời nào … Ngay lúc đó Ye Rang cười đầy gợi ý nói.
" Người thứ hai không nhất thiết phải là nữ đúng không?"
Sự im lặng chết người bao trùm khoảng một giây. Rồi tiếng cổ vũ rầm trời và cái không khí tai ngược bao trùm tất cả.
" Thế mới là phù thuỷ chứ!"
" Đúng là show chào đón Choi Han Kyul về nước! Hey! Thoát y thì sao?"
" Người đàn ông đằng đó." Ye Rang chỉ En Chan, ác ý tuyên bố, " Hôn!"
Đáp lại cái nhìn " Thử xem anh có dám không" của Ye Rang, Han Kyul ném lại ánh mắt " Cảm ơn nhé". Không phải mọi thứ đang hay hơn những gì hắn lên kế hoạch sao? Thế này tốt hơn cả trăm lần so với việc giới thiệu thằng nhóc xinh như ngôi sao, ăn mặc xoàng xĩnh và bảo " Tôi  là gay". Vì đây là một trò chơi nên không bắt buộc. Nhưng hắn phải gây ấn tượng. Hắn muốn người ta thắc mắc, " Này gã đó có thật là đàn ông không" rồi chẳng đưa ra câu trả lời chính xác nào. Đó là cách tốt nhất để tin đồn lan ra.
Han Kyul ác diện ( ý mình là mặt mũi ác độc, khắc nghiệt ấy. Khó tìm từ nên đành chế vậy. Tại mặt lạnh= lãnh diện mà. Ai biết thì gợi ý mình đổi nha. Nguyên văn là "rigid- faced Han Kyul >_<) nhỏ giọng nói với En Chan.

" Đến giờ diễn rồi."
Khi Han Kyul lên sân khấu, đám đông điên cuồng vỗ tay hò hét. Han Kyul nhìn về phía En Chan. Nó không động đậy. Nó nhìn hắn bằng vẻ mặt nói lên tất cả trừ việc hét lên " Chú điên hết nước hết cái rồi à?!". Han Kyul lấy mic bồi một câu phê bình.
" Lên đây đi."
" Oho, hay rồi đấy Han Kyul!"
" Gì cơ, họ làm thật à?"
Đám phụ nữ bùng nổ.
" Chúa ơi, nhìn anh ấy xem, dễ thương chết đi được. Tôi muốn cắn anh ấy."
" Nhìn hai cái má kia kìa! Hình như tôi gặp anh ấy đâu đó rồi. Này, cô có nghĩ anh ấy trong nhóm Dong Bang Shin Gi không?" ( Ko chém tí nào nha. Tự hỏi là giống ai trong DBSK nha?)
" Thằng nhóc đó là ai? Chưa bao giờ gặp."
" Không biết. Trông như con nợ của Han Kyul."
" Con nợ? Gì cơ, nó là trai hay gái vậy? Quỷ thật, thằng này xinh quá thể."
Ai đó đẩy En Chan. Đột nhiên, bao nhiêu là tay xung quanh đẩy nó. Nhìn En Chan đến gần, Han Kyul cảm thấy cực kỳ lo sợ cho chính mình. Kinh nghiệm hôn đàn ông duy nhất hắn có là lần Dick đột nhiên tấn công hắn. Hắn không chắc mình làm được.
Tim hắn bắt đầu đập loạn. Trời đánh thật, hắn không rời mắt khỏi đôi môi đó được. Chó chết. Nếu hắn nôn mất thì sao?
" Em thà nhường đôi môi anh cho thằng đó còn hơn cho Mi Suk. Nhưng anh định làm thật à? Anh sẽ đánh mất sự thèm muốn của mình đấy."
Nếu không phải nhờ bình luận ác ý của Ye Rang, hắn chỉ định hôn vào má thôi. Nhưng ánh mắt " Em biết thừa chỉ là diễn thôi" của cô ta làm hắn nhận ra một điều. Nếu hắn không làm đúng, hắn sẽ không bao giờ thoát khỏi con trăn này được. Nhận thức ấy khiến hắn xác định. Tôi sẽ tống khứ được cô. Tôi sẽ làm ngay trước mặt cô. Mở to mắt ra mà nhìn kỹ vào, đồ trăn cái.
En Chan bước lên sân khấu. Nhìn nó như thể vừa bị mất quần vậy. Vì vài lý do, Han Kyul muốn cười phá lên. Hoàn cảnh này quá đáng ngờ và kỳ quái. Hắn cảm giác mình sắp phát khùng.
Ánh mắt En Chan như muốn nói " Chú nghiêm túc đấy à?". Hắn trả lời thật to:
" Nhắm mắt vào."
Được rồi, mình sẽ làm. Hắn  túm lấy đầu En Chan và đặt môi mình lên môi En Chan, người đã hoàn toàn đứng hình.
" Cái quái gì!"
" Trời đất ơi, họ làm kìa!"
" Điên rồi!"
" Nói thật đấy à? Họ đang làm thật à?"
 Tiếng bầy sói đói huýt sao vọng vào tai, Han Kyul nhận ra mình đang nghĩ thầm. Hà, thằng nhóc này mềm mượt không ngờ.
Han Kyul không nhận ra, nhưng tay hắn tự động quấn quanh eo En Chan và kéo nó về phía mình. Bàn tay đang giữ lấy đầu En Chan kẹp chặt hơn. Người En Chan bắt đầu uốn cong khi Han Kyul kéo nó về phía hắn và giữ lưng nó lại. Han Kyul thậm chí không nhận ra hắn đã bắt đầu nghiêng đầu và môi họ chạm nhau hoàn hảo như bánh xe ăn khớp. Hắn tăng thêm lực trên môi.
Căn phòng im phắc như thể ai đó đã đánh rơi quả lựu đạn tuột chốt. Mọi người đông cứng vì shock vì cảm xúc không ngờ đến và độ dài của nụ hôn.
Han Kyul hoàn toàn chìm đắm vào việc đang làm, quên bẵng hoàn cảnh xung quanh. Đột nhiên mắt En Chan mở to và phình ra. Chỉ khi mắt hai người gặp nhau, hắn mới nhận ra mình đã đẩy lưỡi vào miệng nó.

End chap 5

20 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 5.1




Chương 5
Sẽ không làm phù thuỷ thất vọng

<Phần 1>
Bữa tiệc Valentine cho người độc thân.
Giống một cố gắng tuyệt vọng để chen chân vào ngày vui dành cho các cặp đôi của những kẻ cô đơn. Dù nó được gọi là gì, Choi Han Kyul cũng không thể bỏ lỡ cơ hội làm tiếng xấu lan xa. Hắn quen hầu hết người có mặt. Có những thằng thậm chí còn chẳng độc thân  nữa. Nếu đám đàn ông đã kết hôn khăng khăng mình còn cô đơn, thì có một luật lệ đặc biệt trong ngày này là không cần quá nhiệt tình phát giác sự thật.
"Obba, anh có quen cô ấy không?"
Chết tiệt. Lại là em gái Pak Do Hun.
" Đây là con gái út của giám đốc công ty xây dựng Sang Won. Không phải hai người sắp đi xem mặt sao?"
Chắc Do Hun phải tha em gái nó theo đến khắp chốn. Đồ dốt nát đó.
" Chào. Tên tôi là Jang Mi Suk."
Han Kyul nhìn cô gái hình như vừa chào hỏi hắn và suýt nữa đáp lại. Nếu cô ta không phải người mẹ hắn sắp xếp cuối tuần này, có lẽ hắn đã trả lời. Nhưng cô ta là đoàn tàu dán nhãn " Chỉ dành cho hôn nhân sắp đặt", nên hắn không muốn liều mình nhảy vào đường ray chút nào.  Chưa kể đến việc cô ta thân thiết với con đỉa em gái Pak Do Hun, nên không, cảm ơn rất nhiều. Hắn dễ dàng tưởng tượng được những gì hai đứa con gái này thì thào với nhau. Hắn phát hiện ra mình sẽ một mũi tên trúng hai con chim và mỉm cười hài lòng với chính mình.
" Em đã mắc bẫy anh đúng không. Lúc đó em đã không kịp bình tĩnh nhìn ra chân tướng. Anh đi xa đến thế để đẩy em ra khiến em buồn, nhưng em hiểu mà. Em đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần rằng anh là một tâm hồn tự do. Hình như anh hiểu lầm. Em không muốn cùm anh lại đâu. Vậy nên dùng em thay vào đó được chứ hả? Thế tốt hơn là loan truyền những tin đồn kì quái xung quanh cái vòng sắp đặt kết hôn. Người lớn mà phát hiện ra thì không hay cho anh."
Con đỉa cái tiếp tục quấn lấy khiến hắn chán ghét bước lui. Không, không phải đỉa. Mà là trăn. Thứ động vật vô luật lệ trong rừng Amazon, nuốt chửng một hơi hết sạch bất cứ thứ gì.
" Đừng lo đến Mi Sul. Em sẽ tìm được cách."
Thà giả làm gay còn tốt hơn mắc kẹt với con trăn này. Han Kyul bắt đầu chiến dịch " Một mũi tên trúng hai đích" của mình. Hắn sẽ tống cổ được cả hai người chỉ trong một chiêu.
Han Kyul tặc lưỡi với En Chan đang thở hồng hộc vì chạy.  Có bị bịt mắt lôi vào tủ quần áo và chọn bừa lấy một bộ trên mắc thì hắn cũng không thể trườn mặt ra với bộ cánh như thế. Cái quần jean bạc phếch, áo nhung kẻ xỉn màu,  cái áo mặc ngoài rõ rành rành là quá khổ. Không phải thằng nhóc này vẫn còn đang dậy thì đấy chứ, sao nó không chịu mặc bộ nào vừa vặn nhỉ?  Mà cái mũ đó là làm sao thế?
" Ahjussi! Tôi đã định bỏ qua rồi, nhưng … " En Chan vừa đến đã rít lên.
Han Kyul lờ phắt nó, giật phắt cái mũ dân phòng  ra.  Rít lên y như En Chan, Han Kyul túm lấy nó và ấn vào tường. Lúc phát hiện ra, tay En Chan vung lên, đấm thẳng vào sườn Han Kyul.  Han Kyul kinh ngạc vì phản lực, nhưng không để lộ. Sườn hắn phát đau ở chỗ cánh tay đó đấm vào. Hắn cố tỏ ra hăm doạ để giấu đi cảm giác đau nhói,
 và dí sát mặt vào En Chan.
" Nghe đây, và nghe kỹ vào. Lần này mà làm không ra gì là xong việc đấy. Hiểu chưa?"
" Bỏ ra."
" Trả lời tao đã."
" Tôi sẽ trả lại tiền cho chú. Cho tôi ít thời gian, tôi sẽ trả lại tiền cho chú nên cho tôi ra khỏi cái trò chó chết này đi."
" Cái trò chó chết này hôm nay kết thúc. Nếu chúng ta làm sáng tỏ mọi chuyện … " Mắt Han Kyul bỗng loé sáng khi nghe thấy chính câu mình bất cẩn thốt ra.
Đúng thế! Đúng là thế rồi! Hắn sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện hôm nay. Hắn sẽ xuất hiện trước mặt tất cả từng này người. Không đời nào lũ ba hoa này kín mồm được, và tin đồn sẽ lan khắp nơi. Chẳng may mấy tin đồn làm sao đó mà trôi đến tai ông già thì phải trả giá cả địa ngục mất, nhưng họ sẽ chẳng tìm được ai chịu lấy hắn trong cả chục năm! Tốt rồi! Thời cơ!
" Chú hứa chứ? Sau hôm nay chú sẽ huỷ hợp đồng ?"
" Nên cố mà làm cho tốt, nhóc, hiểu chưa?"
Han Kyul buông cổ áo En Chan ra và đẩy nó vào trong. Nhưng gần như tức thì hắn thở dài tuyệt vọng. Căn cứ vào hành vi của En Chan, hắn không chắc đêm nay sẽ thành công. Theo quan điểm mỹ học của Han Kyul, gu thời trang của En Chan không hơn gì Future Boy Conan. Nếu hắn nói mình đang hẹn hò với thằng nhóc này, bọn họ sẽ khịt mũi khinh thường. Chết tiệt, phải có một vài cái chuẩn nhất định chứ!
" Đành tin vào cái mặt xinh xắn của nó vậy …"

*Note :
Future Boy Conan (未来少年コナン Mirai Shōnen Konan?)hay Conan, The Boy in Future. Là series anime những năm 70 ở Nhật. Bộ phim kể về thời điểm khi mà nhân loại đối diện với sự diệt chủng do chiến tranh giữa hai cường quốc mang lại. Chiến tranh và siêu vũ khí tàn phá thế giới, gây động đất, hồng thuỷ và nhấn chìm năm châu lục. Một nhóm người chạy trốn ra ngoài không gian thất bại và biến mất. Một trong số đó hạ cánh thành công trên một hòn đảo may mắn còn tồn tại trên trái đất. Họ định cư ở đó. Giữa những người sống sót, cậu bé Conan được sinh ra và bắt đầu chuyến phiêu lưu của mình.
Đây là hình ảnh của Conan.
Hoàn toàn không liên quan gì đến Thám tử lừng danh Conan.