Hiển thị các bài đăng có nhãn chap 7. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chap 7. Hiển thị tất cả bài đăng

25 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử - Chap 7.4




" Chúa ôi, gã đó chắc phát rồ rồi. Phew! Vui thật."
" Nhóc, cậu vui thật đó hả?"
" Chú không vui à? Chúng ta đều vui mà phải không?"
" Sao một đứa nhóc dễ hài lòng thế nhỉ?"
" Phì. Làm như chú thì không ấy."
" Có gì mà vui. Thực tế là tôi sẽ luôn thắng."
Miệng En Chan không tin hé ra còn Han Kyul tỉnh bơ nhìn thẳng. Sau mười lăm
phút im lặng, cuối cùng họ cũng đến một toà nhà. Một cửa hàng chuyên bán dụng cụ ăn uống.
"WOW"
Mắt En Chan nở to khi nó kêu lên vì hết cái bát xa hoa này đến cái bát xinh đẹp khác. Nó cảm giác như mình đang ở viện bảo tàng. Đèn đuốc sáng trưng, điệu nhạc dịu dàng được chơi.  Những vị khách đến ngắm mấy chiếc bát cũng tự kìm hãm bước chân của chính mình, bước đi chậm rãi như người hành hương trên Đất thánh.
" Này, Khoẻ Như Trâu! Đừng có đứng đực ra đấy, lại đây chọn đi."
" Chọn cái gì?"
" Cái gì là ý gì? Tách cà phê."
" À. Này, chúng ta có định ăn không? Tôi đói rồi."
" Mới có mười giờ thôi, đồ tham ăn."
" Tôi không ăn sáng. Gần như không."
" Gần như không là sao? Cậu có ăn không?"
" Tôi chỉ ăn một cuộn kimbab với hai quả trứng luộc thôi."
"Tsk tsk. Chắc phải đói lắm."
" À, và thêm một cốc sữa."
Han Kyul nhấc một chiếc tách lên ngắm,  nở nụ cười tự mãn thực hoài nghi và bỏ đi. En Chan ôm cái bụng đang sôi réo và lết theo hắn.
Làm sao mình chọn được khi mà tất cả đều vừa đẹp vừa tráng lệ bây giờ? Đúng là nhiệm vụ lớn với En Chan. Nó có cả một trang sử hối tiếc về vụ làm vỡ đĩa, nên nó đặc biệt cẩn thận. Ngắm chúng thì tốt, nhưng nó rất sợ phải bước đi giữa những quầy trưng bày. Nhưng Han Kyul lại bước thẳng không hề do dự. Nó chưa bao giờ thấy hắn nghiêm túc thế.
Vậy là hắn hay đến đây hả? Mình còn không biết một nơi thế này có tồn tại nữa kìa. Mà nếu mình chẳng may làm vỡ chỗ này thì tốn bao nhiêu ta?
En Chan cầm cái đĩa hắn vừa nghiên cứu xong và đặt xuống. Hai quản lý mặc váy công sở đen theo hắn đi khắp nơi. Nếu hắn hỏi một câu, một cái miệng tô son đỏ sẽ nở nụ cười sáng chói và trả lời bằng tông giọng thật là thân ái. En Chan tụt lại phía sau nên không nói gì với hắn và hai nàng nhan viên.
Nhiều người phụ nữ ăn mặc thanh lịch nhìn ngắm những chiếc đĩa nằm đây đó, và những người mới lập gia đình thỉnh thoảng rất dễ nhận. Giữa họ, En Chan tách biệt hẳn, bước đi với hai tay chắp sau lưng. En Chan cảm giác ánh nhìn của các ahjumma và phụ nữ trẻ cứ bám theo nó. Nếu nó bất ngờ quay lại sẽ gặp ánh mắt của bất kì ai trong số đó, họ sẽ cười e lệ với nó. Rồi En Chan quay đi như thể nó chưa từng nhìn thấy gì.
" Cậu làm gì đằng kia thế? Lại đây một chút."
Dĩ nhiên là ông sẽ nổi bật nếu ông đang mặc áo sơ mi màu đỏ nhạt và cái cà vạt đen to sụ. Không giống như vì ông lùn đâu. Cứ như ông đang gào lên " Nhìn tôi đi, nhìn tôi đi!" ấy! Gã đó nghĩ hắn là người mẫu à.
" Cậu thích màu nào?"
" Màu à? Tôi thích hết."
" Cái này hai cái này?"
" Đều đẹp cả."
" Đỏ đậm hay hồng phấn?"
" Cái nào là đỏ đậm."
"Thôi quên đi. Đi chọn thìa hay cái gì đó đi."
Nó bị đẩy đi chọn thìa. Có một đống thừa thãi những cái thìa nhỏ sáng bóng. Nó nghiên cứu chúng một lúc nhưng, y như dự đoán, quá khó với nó.
Chúng đều xinh đẹp.
Khi phát mệt vì phải nhìn ngó, nó tìm hắn. Gương mặt hắn, như đang nghiên cứu tách cà phê, trông có vẻ thích thú và nghiêm túc như một nhà chuyên nghiên cứu về đồ sứ vậy. Vậy có nghĩa là hắn đang chăm chú một cách không mong muốn vào mấy chi tiết. Nó thấy hắn đang nói gì đó với các nhân viên. Tò mò, nó rón rén lại gần và nghe ngóng.
" Cái này nặng quá."
Ngay khi hắn nói xong, nhân viên trả lời,
" Chiếc này nhẹ hơn chiếc kia một chút, cũng bền hơn, và chịu nhiệt rất tốt. Chiếc này nằm trong dòng mới ra. Thiết kế theo phong cách nước ngoài nên rất được ưa chuộng."
" Phong cách Ma rốc. Tôi thấy rồi."
" Ô anh biết ạ? Anh chắc phải rất hiểu biết về đồ sứ." Cô nhân viên khúc khích.
" Tôi thích thiết kế của Hermes hơn, nhưng của Aynsley có màu sắc đẹp hơn. Porcealin thì quá cổ …"
"Ahjussi."
"Ắc!"
En Chan vừa từ đâu thò ra, túm lấy tay Han Kyul. " Ya! Cậu suýt làm tôi đau tim đấy!"
"Ahjussi, chú có thấy tem giá không? Chắc chú tưởng là 12$ phải không? Trời ơi, cái loại tách cà phê gì đây … Ok, đừng choáng nhé ahjussi. Cái tách này giá 120$." En Chan giơ 1 rồi hai ngón tay lên và nhắc lại thật nhỏ, "Một-hai-không."
" Chọn thìa chưa?"
" Hả? À chưa."
"(thở dài) Tại làm sao mà tôi mang cậu đi cơ chứ?!" Hắn ta bước qua nó và nhanh chóng chọn thìa, nĩa, đĩa và cốc vại. Rõ ràng hắn ta thích chén đĩa hơn phụ nữ.
En Chan nín thở mỗi lần hắn chỉ vào cái gì đó. Dù sử dụng đến khả năng toán học như rùa của nó mà nói, tổng tiền cũng đã lên đến con số đáng kinh ngạc. Sau vài phút, nó bỏ không tính nữa.
Nó ngu ngốc nhìn hắn chằm chằm khi hắn đưa thẻ tín dụng lên quầy tính tiền. Cái từ nó định giữ trong óc lại tự động phụt ra.
"Ahjussi."
" Giờ cậu phải gọi tôi là sajangnim nhóc ạ. Dù có hơi ngại đi chăng nữa."
“Sajangnim ahjussi.”
"Bỏ ahjussi đi."
“Sanjangnim.”
" Chú thực sự giàu thế cơ à?"
"Đi ăn trưa thôi."
Được rồi! Thức ăn.


14 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.2


<Phần 2>
Ào qua cánh cửa xong, En Chan dừng chân một chút khi bắt gặp các bạn trẻ lạ mặt.
" À đến rồi à? Vào ngồi đi."
Cái quái gì đây? En Chan đang phát khùng vì nhận được điện thoại của chú Hong chiều qua. Nghe việc bản hợp đồng nô lệ còn tồn tại khiến nó đau nửa đầu trầm trọng. Hắn đã nói hắn sẽ bỏ nó, cái đồ chó – á! Và nó lao bổ đến đây, vẫn phát rồ.
" Cậu chào tôi sau cũng được. Đầu tiên cứ nghe cái này đã."
" Tôi có chuyện muốn nói với ông!"
" Trật tự."
" Tại thế quái nào tôi …" Người đàn ông ném cho nó cái nhìn lạnh lùng. " phải nghe … nghe …"
En Chan càng lúc càng ấp úng, đành ngậm miệng. Phong thái của hắn ta khác trước. Mắt hắn sắc bén và nghiêm túc. Trước đây, hắn gióng một tên lười, giờ lại giống một người chăm chỉ làm việc. Nhìn hắn có vẻ bận bịu với đống giấy tờ và cái bút trong tay. Vớ vẩn. Cái gì thế?
" Concept của quán cà phê này là: " Đen tối như ác quỷ, nóng như địa ngục, đẹp như thiên thần và ngọt ngào như tình yêu."
Phì. Nói như thật.
" Đó là cà phê à?", anh chàng đeo kính gọng đen nói. En Chan liếc cậu ta và nuốt nước bọt. Gì đây? Thằng nhóc này là ai? Sao nó đẹp trai vậy. Ôi trời. Mình thậm chí còn không thể nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
" Tên cậu là … Kwon Nak Kyun. Điểm sáng của quán cà phê, dĩ nhiên là cà phê. Chúng ta phải cố hết sức truyền tải đặc điểm của cà phê qua hương vị và màu sắc. Và dĩ nhiên là cả nhân viên nữa."
" Nhân viên?" Cả chú Hong cũng chăm chú lắng nghe. En Chan, rất không hài lòng, trừng trừng nhìn Han Kyul với hai tay khoanh chéo nhau. Dù hắn có nói gì nó cũng không để ý, chỉ nhìn chằm chằm hắn mặc hắn có biết hay không.
" Cảm giác và bản chất của cà phê cũng nên toả ra từ chính các cậu nữa. Trong trường hợp đó, tất cả các cậu đều hoàn hảo. Các cậu có mùi cà phê."
" Nghe như kiểu slogan quảng cáo í. Chúng tôi là cà phê kiểu Tây? Hay kiểu châu Á? Hê hê. Phần nào tạo nên tôi vậy? Ngọt ngào chăng?". Lần này tên tóc vàng lên tiếng. Giọng của hắn đặc biệt mạnh mẽ.  Nó không thể đừng nhìn. Hắn là tên tóc vàng sáng, mắt to, mặt nhỏ. Hắn toả sáng, người toả sáng nhất En Chan từng thấy bằng xương bằng thịt cho đến tận hôm nay. Cảm giác của nó bất đắc dĩ xuôi xuống. Như thể chìm trong lớp kem ngọt vậy.
"Ra vậy, dành thời gian công bằng cho mỗi người …" Sao chú nhìn kiểu đó hả? Tôi còn nhiều điều muốn nói với chú lắm đấy ahjussi. Chờ mà xem. Cứ chờ mà xem.
" Tôi thấy Ha Rim đúng là dành cho cà phê nóng."
" Thật hả? Tay chân tôi thường rất lạnh."
" Bản tính của cậu, ý tôi là thế. Tôi cực kỳ thích tóc cậu. Nhân tiện, tôi muốn Ha Rim và Sun Ki phụ trách đồng phục. Hai cậu đi dạo và chụp ảnh kiểu đồng phục các cậu thích."
" Chúng tôi được chọn cái gì mình thích à?"
" Các cậu là người mặc mà."
" Đắt có được không?"
" Cứ chụp ảnh trước đã. Tôi sẽ nhặt một bộ từ chỗ các cậu chọn. Được chưa No Sun Ki?"
Chàng trai gật đầu không hé một lời, đứng ngay cạnh En Chan. Nhưng En Chan không dám nhìn. Những gì nó thấy nhờ xoay nhẹ đầu đã làm tim nó đập như trống trận. Mái tóc đen sáng bóng đó. Ôi vì tình yêu với Chúa! Đó có phải người không vậy? Mũi cậu ta là nghệ thuật. Cậu chàng như bức tượng điêu khắc vậy. Nó nghĩ chắc ngôi sao phải như thế này. Ba chàng lính ngự lâm lộng lẫy này mọc đâu ra vậy?
" Người phụ trách nội thất 10 phút nữa sẽ đến. Chú Hong ở lại đây tiếp nhé."
" Hả? Tôi?"
" À, cả Nak Kyun nữa. Tôi đã nói qua cho ông ta kiểu mà tôi muốn, nên ông ta sẽ đem đến một số mẫu. Cứ chọn từ số đó thôi. Tôi để lại cho hai người đấy."
En Chan không theo nổi vấn đề, đến tận khi anh ta nói,
" Theo tôi."
Ai? Tôi á?
" Khi làm xong việc được giao, mọi người có thể về nhà và quay lại làm vào 9 giờ sáng mai. Nếu có ai thấy không đảm đương được công việc, tôi sẽ hiểu như thế nếu các cậu không báo danh ngày mai, nên đừng có làm ồn mà gọi cho tôi hay làm tương tự như thế. Cậu đang làm gì đấy? Đi thôi Ko En Chan. Theo tôi."
Và thế là anh ta cuốn theo chiều gió. Mọi người đứng quanh hơi đứng hình khi tóc vàng nở nụ cười sát thủ.
" Tôi không hiểu anh ta nói gì. Ko En Chan à? Tôi là Jin Ha Rim. Rất vui được gặp."
" À … ừ …"
" Làm quen với mọi người đi. Tôi nghĩ anh ta nói tên cậu là Nak Kyun hả? Cậu là No Sun Ki đúng không? Mọi người bao nhiêu tuổi? Tôi sinh năm 86".
"86."
"84."
"83."
Mọi người đột ngột nhìn En Chan như thể không tài nào tin nổi. Nó cười gượng và cố gắng xoa dịu. " C-cứ thoải mái là được. Không sao."
" Channy, gặp chú một tí." Chú Hong nhìn nó nói. Nó lảo đảo đứng lên  khi cánh cửa đóng lại.
" Cháu có định đến không hay là làm sao?"
Sao dạo này mình được hâm mộ quá vậy?
" Nói sau đi." Chú Hong nói.  Rồi ông thì thầm vào tai nó, " Với lại … cháu là con trai à?"
Mắt En Chan đảo tròn phản đối. Chú Hong nhìn nó với ánh mắt lo lắng. Đó là sự thật. Người chủ mới tìm nhân viên bán thời gian là nam, và hắn vẫn nghĩ nó là con trai, và nó vẫn chưa nói với hắn ta nó thực ra là con gái.
Khi nó ra ngoài, hắn đang hút xì gà đằng trước chiếc ô tô sáng bóng. Nhìn hắn nhả khói làm nó điên tiết. Cảnh tượng hai tuần trước chồng chéo nhau trong đầu làm nó cảm giác như sắp phát nổ tới nơi.
"Ahjussi!" En Chan hùng hổ giậm chân tới chỗ hắn. " Hợp đồng nô lệ? Tại sao nó vẫn còn thế?"
Hắn, như mọi khi, cười điên tiết và ném điếu xì gà đi.
" Ahjussi! Chú có thấy mình đang ném đi đâu không?"
" Không còn nữa."
" Sao cơ?"
" Hợp đồng nô lệ. Không còn. Cậu có định làm việc không?"
" Không."
" Sao không?"
" Chú hỏi thật đấy hả? Chúng ta đã đồng ý kể từ sau cái tai nạn hôm Valentine rồi. Đồng ý rằng dù có đi ngang qua nhau trên đường cũng sẽ coi như không quen biết cơ mà."

6 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.1



Chương 7
Chó ngoan đừng cắn

<Phần 1>
Chú Hong đang ở giữa cuộc phỏng vấn tìm nhân viên bán thời gian. Ông nghi ngờ liệu có ai đáp ứng được điều kiện không, nhưng thật ngạc nhiên là danh sách ứng cử viên khá  dài. Một cuộc phỏng vấn hai vòng để chọn nhân viên bán thời gian cho cái tiệm cà phê nhỏ bằng cái tổ chuột này?
Cái thằng cha bảnh choẹ đã thuê ông cũng là một điều khó hiểu. Nó tỏ vẻ mặt cà phê vị như giấy ráp, và kêu ông đưa đi xem nhà bếp.  Trong trường hợp này, chú Hong tự hỏi cậu ta sẽ làm gì?
Giới thiệu bản thân. Xoay vòng. Mỉm cười. Khả năng đặc biệt? Hát. Các ứng viên làm theo mọi thứ cậu ta yêu cầu, như thể họ nghĩ thật thú vị vì cuộc phỏng vấn lại mang tính chọn lọc và yêu cầu như buổi audition. Hình như những điều họ được yêu cầu còn quá dễ. Ai cũng rất tài năng và tự quảng cáo đủ để khiến người khác hoa mắt.
Dù nhìn kiểu gì thì Công tử bột cũng không giống kiểu người như chú Hong, dính chặt vào cái quán cà phê trong thị trấn nhỏ với không quá bảy cái bàn so với tên gọi. Hay có khi cậu ta đúng là nhà tuyển dụng của công ty giải trí nào đó?
Ông chủ mới của quán thẳng thắn một cách mới mẻ khi quyết định số phận các ứng viên ngay tại chỗ.
" Cậu, ok."
Khi cậu ta chọn hai người, chú Hong tự hỏi gã này định làm cái gì, và cảm giác tương tự khi người thứ ba được chọn.
" Cậu, ok."
Một lần nữa, cửa tiệm với kích cỡ cái tổ chuột – và giờ đã có ba nhân viên bán thời gian. Chú Hong hoàn toàn bị quên lãng. Chú Hong không kềm được thở dài một hơi.  Ông ước chừng cửa hàng không kéo dài nổi một tháng.
" Chú Hong."
" Vâng?"
" Cho chú biết là chúng ta sẽ có một cuộc họp vào lúc chín giờ sáng mai."
"H-họp ấy à?"
" Chúng ta phải quyết định về chủ đề tổng thể và hình ảnh của cửa tiệm, thiết kế nội thất, đồng phục, những thứ đại khái như vậy."
" Tôi phải quyết định sao?"
Người chủ mới nhìn như thể ông vừa nói điều gì đó ngu ngốc. Ngay cả chú Hong cũng thấy câu hỏi đó thật đần độn. Nhưng ông không tài nào hiểu nổi ông chủ mới đang nói cái gì. Nhắc lại lần nữa, cửa tiệm bằng cái tổ chuột này – một cuộc họp về thiết kế nội thất ư? Tự ông không thể hiểu nổi.
" Với bốn nhân viên bán thời gian. Chú hiểu điều tôi nói không?"
" À có. Nhưng, bốn nhân viên? Cậu chỉ chọn ba …"
" Có Ko En Chan."
"En Chan? En Chan có đồng ý không?"
Chú Hong nhớ lại cái tai nạn khi hai người gặp nhau trước đây mấy ngày. Sau khi nghe tin cửa tiệm bị bán cho gã này, En Chan tức đến đỏ mặt tía tai chửi rủa và giật lên đùng đùng. Nó gọi cậu ta là đồ biến thái, nỗi ghê tởm của nhân loại, và còn nói nó sợ sẽ thấy mặt cậu ta trong cơn ác mộng. Chú Hong chưa bao giờ chứng kiến vẻ mặt bị xúc phạm đó của En Chan. Nó sẽ làm việc dưới quyền người này ư? Đừng có mơ.
" Cậu ta hơi thấp, bù lại có cái mặt mà phụ nữ sẽ đến vì nó, nên chúng ta sẽ dùng cậu ta. Tôi đã theo dõi vùng này một thời gian, phần lớn người đi ngang qua đây là người làm công và phụ nữ thì khoảng từ hai mươi đến ba mươi. Phần lớn những người sẽ ngồi trong tiệm uống cà phên là phụ nữ, nên chúng ta phải chấp nhận rằng phần lớn khách hàng sẽ là phụ nữ khoảng hai mươi đến ba mươi. Những nhân viên nam trẻ tuổi, đẹp trai sẽ mang lại cảm giác thoải mái và hài lòng nhất, phù hợp với tiêu chí nhân sự của cửa hàng này. Nó sẽ giống như sự thu hút vậy. Ko En Chan cũng thế. Cậu ta đẹp kiểu phi giới tính."
Ế… Không phải cậu ta nghĩ En Chan là con trai đó chứ?

" Đứa nhỏ đó có khi không muốn làm …"
" Cậu ta thắng xổ số sao?"
" K-không có, tôi không nghe nói."
" Vậy thì bảo cậu ta đến đây. Trụ cột gia đình nghèo khó không được lựa chọn. Nếu cậu ta vẫn khăng khăng từ chối, bảo rằng tôi còn bản hợp đồng no lệ."
" Hả?"
Hợp đồng nô lệ? Có phải cái gì đó giống như giấy bán thân không? Nếu thể người này là kẻ cho vay nặng lãi à?
" Nó cũng mắc nợ nữa sao? Trời đất, cuộc đời đứa nhỏ đó thật là."
Chú Hong cố hết sức bảo vệ En Chan. Ông sẽ không để gã này lấy bất kỳ bộ phận nào trên người En Chan chỉ vì nó không trả được nợ.
" Tôi phân vân không biết dạo này ai đang gây phiền toái đây. Tsk tsk. Mẹ và em gái thay nhau gây chuyện và rút hết sức lực En Chan."
Chú Hong liếc ông chủ mới và tiếp tục kế hoạch thay En Chan xin rủ lòng thương.
" Cậu biết không, đứa nhỏ đó là chủ gia đình từ khi học trung học."
Nghe lời chú Hong, En Chan nhướng mày nhìn ông.
"Thật sao? Còn cha cậu ta?"
 " Công việc làm ăn bị vỡ nợ còn ông ấy mất vì tai nạn xe. Bà mẹ thì rất thiếu chín chắn. Bà ta hư hỏng từ nhỏ nên tiêu tiền như con nghiện, còn nợ tín dụng thì vô số. Em gái nó về cơ bản cũng thế. En Chan phải đứng giữa hai người đó, chăm sóc mẹ và em, kiếm tiền mua thức ăn… làm việc đến gãy lưng. Dạy ít trẻ con Tae Kwon Do chỉ cho nó đủ tiền ăn, nhưng hết tai nạn này đến tai nạn khác khiến nó chẳng tiết kiệm được đồng nào. Tsk tsk."
" Không có họ hàng nào hết sao?"
" Tôi không hỏi, những có lẽ là không. Thế nên nó mới phải vất vả thế? Nên cậu cho nó thiếu một tí. Tôi không biết món nợ là bao nhiêu, nhưng En Chan không phải đứa quịt nợ đâu."
" Nó có dạy Tae Kwon Do thật sao? Tôi tưởng nó đưa đồ ăn ban đêm?"
" Đưa đồ ăn à? Chưa nghe nói, nhưng cũng có thể. Đứa nhỏ đó làm việc vất vả cốt kiếm miếng ăn. Đưa sữa buổi sáng, bán cà phê ở chợ …"
" Vậy thì về cơ bản,nếu kiếm được tiền nó sẽ làm mọi thứ."
" Có thể. En Chan khá thoải mái. Không kén chọn. Nó sẽ làm mọi thứ trừ trộm cắp."
" Điều gì sẽ khiến nó không trộm cắp?"
" Ha, không, cậu không biết mình đang nói gì đâu. En Chan chắc chắn không phải kiểu người đó."
" Chú chẳng bao giờ biết đâu. Dù sao cũng gọi cậu ta đến làm sáng mai đi."
Han Kyul rời Cà phê hoàng tử và lái xe về công ty. Bố hắn đã gọi đến. Một khi tin đồn về hắn với đàn ông đến tai người nhà, cả nhà sẽ lộn ngược. Bố hắn nổi cơn tam bành, còn mẹ hắn, người vốn rất nhanh trí, ngờ vực cái kế hoạch kỳ quái của hắn. Nhờ có Ko En Chan, cái danh sách xem mặt đã nhanh chóng cụp đuôi mất tích.
 Cái gì? Đồ sâu bắp cải biến thái à? Thằng nhóc ngu đần đó tưởng hắn thích lắm đấy?
Han Kyul nhớ lại hôm đó và cười nhạt.
Công nhận hôm đó khá điên rồ. Sao nó lại ở trong đó hả? Cả Dick cũng chưa hề thử kéo lưỡi hắn vào, đồ con hoang đó. Vậy làm sao mà nó lại chui vào hả? Chó chết.
Thôi được. Mình không thể trách En Chan vì bị shock. Mình thừa nhận. Đó là lý do duy nhất mình không làm gì khi nó rủa xả mình. Nếu không, mình đã đập cho nó một trận khi nó rống rít lên lúc ra khỏi club.
Han Kyul mở nhạc. Giờ không phải lúc nghĩ về mấy chuyện như thế.  Đến lúc đối mặt với cha hắn, người cuối cùng cũng phát giác ra lời hứa của bà nội. Tăng 300 % doanh số trong ba tháng. Đã mười ngày kể từ cuộc nói chuyện đó. Mười ngày trước, bà hắn  bỗng dưng chọn ra cái quán cà phê nhỏ bằng lỗ mũi. Biển hiệu đề " Cà phê hoàng tử".
" Nếu cháu tăng được 300% doanh số bán hàng trong ba tháng, cháu sẽ tự do. Sẽ không ai dám nói gì nếu cháu quay lại chơi bóng rổ, hay đi du lịch thế giới, bất cứ việc gì."
" Bóng rổ vào tuổi này sao? Ha."
" Nhưng nếu cháu không làm được – phải vào công ty."
" Bố cháu thì sao ạ?"
" Bà sẽ nói chuyện với nó."
" Thật ạ? Bà sẽ bảo vệ cháu à?"
" Tsk tsk, con hổ con quá sợ sệt thì không được việc đâu. Cháu làm hay không?"
" Thế xe của cháu?"
" Có thể cháu sẽ cần một cái nếu cháu định đi làm."
" Nếu bà không mua cho cháu một cái, cháu sẽ bán hết cổ phiếu."
" Đừng làm thế. Bà không muốn thấy cháu trai mình bị chính bố nó đánh chết đâu."
" Nếu bà mua cho cháu một cái, cháu sẽ tặng bà năm phiếu mát xa."
" Đồ đại bủn xỉn. Mười."
" Được ạ. Thoả thuận xong."
Hắn biết thừa chỉ vì bà nội hắn nói không mà cha hắn sẽ im lặng. Nhưng hắn thực sự không muốn đi. Kể từ khi còn nhỏ cho đến giờ - không, bây giờ còn hơn bao giờ hết, cha là người đáng sợ nhất trong mắt hắn. Người đáng sợ nhất trên khắp thế giới…

2 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.1

Mình cáo lỗi vì phần này mình dịch vừa lâu lại vừa ngắn. Tại đợt này mình có chút việc buồn nên năng suất không cao lắm. Bạn nào đọc thì thông cảm và xin hãy tiếp tục ủng hộ mình nhé. >_< :x I love u. Saranghae yo!



Chương 7
Chó ngoan đừng cắn

<Phần 1>
Chú Hong đang ở giữa cuộc phỏng vấn tìm nhân viên bán thời gian. Ông nghi ngờ liệu có ai đáp ứng được điều kiện không, nhưng thật ngạc nhiên là danh sách ứng cử viên khá  dài. Một cuộc phỏng vấn hai vòng để chọn nhân viên bán thời gian cho cái tiệm cà phê nhỏ bằng cái tổ chuột này?
Cái thằng cha bảnh choẹ đã thuê ông cũng là một điều khó hiểu. Nó tỏ vẻ mặt cà phê vị như giấy ráp, và kêu ông đưa đi xem nhà bếp.  Trong trường hợp này, chú Hong tự hỏi cậu ta sẽ làm gì?
Giới thiệu bản thân. Xoay vòng. Mỉm cười. Khả năng đặc biệt? Hát. Các ứng viên làm theo mọi thứ cậu ta yêu cầu, như thể họ nghĩ thật thú vị vì cuộc phỏng vấn lại mang tính chọn lọc và yêu cầu như buổi audition. Hình như những điều họ được yêu cầu còn quá dễ. Ai cũng rất tài năng và tự quảng cáo đủ để khiến người khác hoa mắt.
Dù nhìn kiểu gì thì Công tử bột cũng không giống kiểu người như chú Hong, dính chặt vào cái quán cà phê trong thị trấn nhỏ với không quá bảy cái bàn so với tên gọi. Hay có khi cậu ta đúng là nhà tuyển dụng của công ty giải trí nào đó?
Ông chủ mới của quán thẳng thắn một cách mới mẻ khi quyết định số phận các ứng viên ngay tại chỗ.
" Cậu, ok."
Khi cậu ta chọn hai người, chú Hong tự hỏi gã này định làm cái gì, và cảm giác tương tự khi người thứ ba được chọn.
" Cậu, ok."
Một lần nữa, cửa tiệm với kích cỡ cái tổ chuột – và giờ đã có ba nhân viên bán thời gian. Chú Hong hoàn toàn bị quên lãng. Chú Hong không kềm được thở dài một hơi.  Ông ước chừng cửa hàng không kéo dài nổi một tháng.
" Chú Hong."
" Vâng?"
" Cho chú biết là chúng ta sẽ có một cuộc họp vào lúc chín giờ sáng mai."
"H-họp ấy à?"
" Chúng ta phải quyết định về chủ đề tổng thể và hình ảnh của cửa tiệm, thiết kế nội thất, đồng phục, những thứ đại khái như vậy."
" Tôi phải quyết định sao?"
Người chủ mới nhìn như thể ông vừa nói điều gì đó ngu ngốc. Ngay cả chú Hong cũng thấy câu hỏi đó thật đần độn. Nhưng ông không tài nào hiểu nổi ông chủ mới đang nói cái gì. Nhắc lại lần nữa, cửa tiệm bằng cái tổ chuột này – một cuộc họp về thiết kế nội thất ư? Tự ông không thể hiểu nổi.
" Với bốn nhân viên bán thời gian. Chú hiểu điều tôi nói không?"
" À có. Nhưng, bốn nhân viên? Cậu chỉ chọn ba …"
" Có Ko En Chan."
"En Chan? En Chan có đồng ý không?"
Chú Hong nhớ lại cái tai nạn khi hai người gặp nhau trước đây mấy ngày. Sau khi nghe tin cửa tiệm bị bán cho gã này, En Chan tức đến đỏ mặt tía tai chửi rủa và giật lên đùng đùng. Nó gọi cậu ta là đồ biến thái, nỗi ghê tởm của nhân loại, và còn nói nó sợ sẽ thấy mặt cậu ta trong cơn ác mộng. Chú Hong chưa bao giờ chứng kiến vẻ mặt bị xúc phạm đó của En Chan. Nó sẽ làm việc dưới quyền người này ư? Đừng có mơ.
" Cậu ta hơi thấp, bù lại có cái mặt mà phụ nữ sẽ đến vì nó, nên chúng ta sẽ dùng cậu ta. Tôi đã theo dõi vùng này một thời gian, phần lớn người đi ngang qua đây là người làm công và phụ nữ thì khoảng từ hai mươi đến ba mươi. Phần lớn những người sẽ ngồi trong tiệm uống cà phên là phụ nữ, nên chúng ta phải chấp nhận rằng phần lớn khách hàng sẽ là phụ nữ khoảng hai mươi đến ba mươi. Những nhân viên nam trẻ tuổi, đẹp trai sẽ mang lại cảm giác thoải mái và hài lòng nhất, phù hợp với tiêu chí nhân sự của cửa hàng này. Nó sẽ giống như sự thu hút vậy. Ko En Chan cũng thế. Cậu ta đẹp kiểu phi giới tính."
Ế… Không phải cậu ta nghĩ En Chan là con trai đó chứ?