Hiển thị các bài đăng có nhãn cafe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cafe. Hiển thị tất cả bài đăng

20 thg 11, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử - Chap 10.2


En Chan phát sặc. Rượu phụt ra khỏi mũi nó. Anh ta ném cho nó cái khăn ăn.  Nó đỏ mặt vì cáu tiết và xấu hổ. Không chỉ thế, cảm giác khi anh hôn nó lại quay về và khiến tim nó đập như chạy. Mắt nó vẫn tiếp tục nhìn vào môi anh, nên nó nhấc mắt đi để tránh.

29 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Bổ sung chap 7.4


-----------
En Chan vượt lên trước hắn và nhảy vào thang máy. Nó ấn nút xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm và cửa đang đóng dở khi một cặp đôi bước vào. Thực là đáng ngạc nhiên đối với nó khi có nhiều người đến vậy lại thích đi dạo trong cửa hàng bán đĩa vào chiều cuối tuần. Đặc biệt là một đôi trẻ tuổi như họ.
Cả hai người đó đều vô công rồi nghề à? Ồ đúng vậy, gã này vẫn còn vô công rồi nghề cho đến vài tuần trước, khong phải sao? Mình tự hỏi điều gì khiến hắn chịu điều hành một tiệm cà phê nhỉ?  Qua cái phòng khách sạn và chỗ tiền hắn tiêu vào mớ tách chén, chắc nhà hắn cũng có chút tiền. Ừm, không quá nhiều tiền, nếu nhìn vào việc hắn phải đứng ra gánh lấy một tiệm cà phê ở ngoại thành. Có thể hắn là con út của gia đình mới phất nào đó?
" Anh, sao anh đối xử với em thế này? Anh không thấy anh rất vô lý sao?"
Người phụ nữ sưng sỉa quay sang gã đàn ông.
"Im đi."
" Em không em. Mẹ đã đồng ý rồi. Tại sao anh không cho em mua thứ em thích? Anh cũng thích em dọn đồ ăn cho anh bằng những cái đĩa đẹp mà?"
" Nói sau đi."
" Anh có phải trả tiền đâu. Em sẽ dùng thẻ tín dụng của em. Nếu mình không mua nhãn hiệu đĩa đó bây giờ, không biết bao giờ mới có thể…"
" Chó chết, câm đi!"
Chuông kêu lên và thang máy mở ra. Mắt và gương mặt người phụ nữ đã đỏ cả lên, cô ấy đứng im lìm. Gã đàn ông nắm cổ tay cô lôi đi. Không khí quanh họ lạnh đến mức En Chan không dám thở mạnh. Nó đi theo họ về phía xe ô tô, nhưng không thể đừng để ý đến hai người kia. Người phụ nữ khóc lóc bắt đầu gào thét.
" Quên đi! Hết rồi! Hết cả rồi!"
En Chan quay đi như không thấy gì và tiếp tục đi về xe của Han Kyul. Han Kyul, người không bao giờ thèm liếc một cái vào việc của người khác, đã ngồi vào ghế lái nổ máy. Đúng lúc đó, tiếng động ầm ĩ  vang lên. Ngay khi En Chan quay ra, thứ gì đó đâm sầm vào nó.
"Á!"
En Chan thấy mình bị va vào, nhưng chỉ khiến nó lảo đảo một chút. Cơ thể được huấn luyện của nó khá linh động trong những tình huống đáng ngại. Nó còn cao và khoẻ hơn phần lớn phụ nữ nữa.
"Ahhh… ôi…" Người phụ nữ đổ sập xuống sàn. Vô cùng kinh ngạc, En Chan đi về phía cô ta.
" Cô có sao không? Có bị thương không?" Nó đang giúp người phụ nữ khóc thút thít vì đau đứng lên thì ai đó gầm lên.
"Này!! Mày làm cái khốn nạn gì đấy?"
"Hả? Cô ấy- "
" Mày nghĩ mày để bàn tay bẩn thỉu của mày ở đâu đấy?" Khi nó nhận ra gã đàn ông sắp tần công mình, mắt nó loé lên. Quá nhiều đối với kỹ năng Tae Kwon Do của nó.
"Ugh… chó chết…" En Chan nằm ẹp trên sàn ôm mắt trái. Như thể mắt nó nổ tung vậy. Đầu nó ong ong và mọi thứ cứ nhoè nhoẹt.
" Mày nghĩ mày đang làm cái chó chết gì???"
Cái giọng này! Ngạc nhiên quá, En Chan nhảy lên. Nó không tin nổi cái cảnh trước mắt mình. Han Kyul sập cửa như sắp đập ra đến nơi,  bắt đầu chạy hết tốc lực về phía gã đó!
" Ai để bàn tay bẩn thỉu trên CÁI GÌ hả con mẹ mày!"
Nếu bây giờ không phải lúc trình diễn kỹ năng lực sỹ của nó thì không biết còn lúc nào nữa. En Chan nhào đến chỗ Han Kyul và giữ chặt thắt lưng hắn.
"Ahjussi!"
May là tay hắn chỉ đấm vào không khí.
"Bỏ tao ra! Bỏ ra!"
En Chan bám chặt vào người đang gào rống và phát rồ kia. Hắn như con chó điên ấy. Rõ ràng không phải người thượng lưu rồi.
" Này! Anh! Biến khỏi đây đi, trước khi tôi thả con chó điên này ra."
"Này! Đứng lại đó cho tao! Mày trêu vào tao rồi bỏ chạy hả, thằng mất dạy? Hả?! Này!"
" Trời đất, bỏ đi, ahjussi!"
Mắt tôi đang đau, được chưa? Mẹ nó.


-----------------
Note:


Bản tiếng Anh mình có bị thiếu mất một đoạn bổ sung này, nên thay vì post nó chung với 7.4, mình tách riêng ra. Đoạn này mình phải lấy từ một trang gần như fanpage của một bạn hâm mộ Coffee prince ( >_< Đoán thế. Lập hẳn một trang xanga cho truyện.).
Link đây: Coffee prince (English translation)
Ở đây các bạn có thể copy về word rồi đọc. Vì trên Scribd bây giờ không cho down miễn phí nữa. 

20 thg 7, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 7.3





" Thì cứ ra vẻ không quen đi."
" Tôi không muốn làm việc dưới quyền chú. Tôi phát ói vì phải nhìn thấy mặt chú. Ặc."
" Trời đất, cậu nói nhiều quá đấy. Vẫn còn dỗi cái trò chơi xỏ nhỏ tí đó hả? Y như con gái. Đàn ông phải biết bỏ qua nhiều hơn chứ."
" Chơi xỏ? Chú gọi việc cho lưỡi vào miệng tôi là chơi xỏ?"
" Cái đồ khốn kiếp! Sao không dùng loa luôn đi?"
Hai người vẫn gườm gườm nhau, mặt đỏ gay.
" Chú có biết tôi bị cơn ác mộng về cái tai nạn đó hành hạ thế nào không?"
" Cậu là cái loại người gì thế hả, làm ầm lên vì cái chuyện chẳng có gì? Có chết được đâu."
" Thế còn làm tôi sợ hơn. Nếu chết tôi sẽ không phải gặp ác mộng nữa. Chó chết."
" Tốt thôi, quên đi. Tôi đang làm gì với cái đồ trẻ ranh như cậu chứ … Biến. Đi ngay."
Nhìn theo Han Kyul vào xe, En Chan cảm thấy như bị đâm vậy. Ừ thì,  thế này không tốt, nó nghĩ. Nó vừa mới đá văng một cơ hội làm bán thời gian quý bằng vàng tự lăn đến. Ngay sau đó nó mới nhớ ra sư phụ đã bảo nó võ đường sẽ đóng cửa từ tháng tới.  Hoàn cảnh của võ đường kém đến độ ông dự định về quê làm ruộng. Võ đường to bự mới mở gần đó ảnh hưởng quá nhiều đến lượng học viên. Dù vậy nhưng sao ông nỡ đóng cửa võ đường chứ? Sư phụ nói ông sẽ tìm một võ đường mới để gửi nó đến, song nó vẫn có cảm giác như bầu trời đổ sụp quanh mình. Giữa mớ bòng bong đó, một tia hy vọng tự lăn đến với nó, và nó đá bay đi. Chết tiệt! Tự trọng không kiếm được thức ăn đúng không? Chó chết!
" Vậy tôi không phải tội phạm hợp tác với đồ đồng bóng nữa đâu nhé?"
Han Kyul đang vào xe khựng lại. En Chan tránh ánh mắt hắn và chui lên xe. Vào xe sau nó, Han Kyul nói,
" Tôi sẽ lắp camera an ninh."
" Chú nghĩ tôi sẽ ăn cắp tiền từ két hay mấy chuyện kiểu thế chắc?"
" Dĩ nhiên."
Tsk tsk.  Lòng tin vào con người của gã này bị làm sao vậy?
" Chúng ta đi đâu đây?"
" Bone China."
" Là cái gì?"
" Rồi sẽ thấy."
En Chan bị khớp bởi phong cách của chiếc ghế trong xe khi cài đai an toàn.
" Thế mấy vụ hẹn xem mắt sao rồi? Chú vẫn tiếp tục à?"
" Sao cậu quan tâm?"
" Tò mò thôi. Thật đáng buồn nếu sau từng ấy chuyện mà chẳng thu được gì."
" Làm sao mà cậu buồn? Cậu có tiền rồi cơ mà?"
"Psh. Chú nghĩ tôi là người gì? Chú nghĩ tôi chỉ làm vì tiền phải không? Tôi thấy buồn cho chú đấy, phải kết hôn với người mình thậm chí còn không thích, có phải thời Jo Seon đâu. Tôi muốn giúp chú điều gì đó vì chú mắc phải cái lưới đó và – aaaaaaaaaahhhh!"
En Chan kinh ngạc vì xe chuyển hướng đột ngột. Một chiếc xe trắng ở làn đường kế bên vừa cắt ngang trước mặt họ mà không có tín hiệu gì.
" Xem đây mẹ già!"
" Ahjussi, bóp còi đi!"
Nhưng chính En Chan nóng mặt lại vươn tay ra ấn còi. Tuýt tuýt tuýt!!!
" Ya! Ngồi yên đi!"
" Hắn nhảy vào làn đường kia. Wow, nhìn hắn xem, đi như chồn ấy. Chú lo được không ahjussi? Cho hắn thấy chú có gì đi!"
" Mày không nên quậy phá lúc lái xe. Xem mày có gì nào."
" Đổi đèn rồi! Mau! Mau!"
Chiếc xe thể thao màu chàm của Han Kyul phóng vút theo và tạm thời trượt qua ngay trước mặt chiếc xe trắng. Nhưng tay tài xế đằng sau họ, hình như bị chọc điên tiết, lập tức chuyển làn và bị họ bám dính.
" Tốt thôi, đi nào chàng trai!"
" Ôi trời! Hắn dẫn trước chúng ta kìa! Sang bên! Sang bên!"
Han Kyul chuyển sang làn đường thứ tư và đua trước. Rồi hắn lại chuyển làn lần nữa và nhảy ra ngay trước chiếc xe trắng.
" Có thế chứ!"
" Được rồi!"
" Mày còn không thấy nổi đèn hậu của tao nữa kìa!" Han Kyul đạp chân ga và phóng vượt qua đèn vàng. En Chan quay ngoắt lại, thấy chiếc xe trắng mắc kẹt vì đèn giao thông phía sau họ và gào lên,
" Được rồi!"
" Con lừa. Theo tao nếu mày có thể."
Hai người làm nhộn lên và high-five nhiều tới mức chính chiếc xe cũng phải rung chuyển và cười to thực sung sướng.



2 thg 6, 2012

Tiệm cà phê hoàng tử số 1 - Chap 4.3




<Phần 3>

Kỳ nghỉ xuân đã kết thúc nên không còn buổi giao ban sáng nào nữa ( Có lẽ ý nói En Chan không phải “giáo huấn” En Se mỗi sáng), nhưng đó không phải tin tốt cần thiết lúc này. Vì lượng học viên đăng ký học Tae Kwon Do mỗi ngày một teo đi.
“Bữa trưa ăn cà ri thì sao nhỉ?”
Dù mẹ nói là “trưa”, nhưng đến lúc nấu xong chắc phải đến bữa tối.
En Chan liếc mẹ lấy rau từ tủ lạnh ra trước khi bà di chuyển cây bút chì. Cái bút có những dòng chữ xíu xiu trên thân, chạy qua chạy lại trước khi nó dừng hẳn và viết ra chữ: Sườn lợn.
“Mẹ! Sườn lợn sao!” Nó chạy đến ngay sau mẹ lúc bà cầm bút lên.
“Cái đứa này!” Cái muôi hạ cánh xuống.
“Oái!”
“Đi mua ít khoai tây cho mẹ.”
Đã 8 ngày qua nó không ăn thịt. Nó thậm chí ước mình hoá thành bò để có thể nhai lại. Miếng thịt nó ăn ở cái nhà hàng xa xỉ đó hiện ra trước mắt.  Nó phải diễn thêm hai lần nữa, nhưng cái thằng khốn bần tiện đó quát lên bắt nó chỉ được uống nước hoa quả, thành ra nó còn chẳng được nếm vị thịt nữa.  Bao giờ, ôi đến bao giờ cái công việc kì dị này mới xong hả giời? Nhờ có việc này mà nó có thể trả dì Dong Ok cái nhẫn, nhưng vẫn nợ ngập đầu. Bởi lẽ nó buộc phải vay tiền ông hàng thịt Koo để trang trải cuộc sống.
“Này Ko En Chan.”
Nói đến nợ là thấy ngay chú Ku.
“Mẹ cháu có nhà không?”
“Có ạ. Sao thế chú?”
“À chú chỉ đưa bà ấy cái này thôi.”
“Gì đấy ạ?” En Chan chạy thẳng đến chỗ chú Ku ngay trên ngưỡng cửa cầu thang.
“Đây á? Dầu óc chó. Người nhà chú dưới quê gửi lên. Trị cảm lạnh tốt lắm đấy. Chú nghe nói mẹ cháu cảm lạnh hả?”
“Nhưng giờ mẹ cháu khoẻ hẳn rồi.”
“T-thôi, cứ cầm đi, tốt lắm đấy.”
“Thật ạ? Cháu xin. Cảm ơn chú ạ.”
“K-không, để chú mang lên cho. Cháu đang định đi đâu phải không.”
“À không sao đâu, cháu chỉ …”
“Đã bảo để chú mang lên cho! Đi nhanh đi.”
Ông già túm chặt cái chai như thể sợ nó lấy mất rồi chạy như ma đuổi lên gác. En Chan đần mặt đứng nhìn. Đúng lúc ấy điện thoại đổ chuông.
“A lô?”
[ Vâng, đây là điện thoại từ trường của En Se ạ. Tôi là quản sinh.]
“ Hả ? À v-vâng! Chào cô!”
Giật bắn mình, En Chan gập người 90° cúi chào. Nó không làm gì sai, nhưng tim vẫn nện như trống trận. Mặc dù trường học chẳng có gì giống đồn cảnh sát hay mấy nơi giông giống thế.
[Anh là anh trai của En Se ạ?]
“Sao cơ ạ? Anh trai á?”
[Trong hồ sơ viết thế.]
Cái gì cơ! Giờ còn nói dối cả trong giấy tờ nữa hả?
[ Tôi đã thử gọi điện về nhà nhưng không được. Có phải số điện thoại nhà mình đổi rồi không?]
“ Dạ không ạ. Chị gọi số nào thế?”
Cuộc gọi bất ngờ của quản sinh là để mời mẹ chúng đến trường. Khi được hỏi tại sao, quản sinh trả lời chính xác điều mà nó dự đoán: En Se lại bày trò. Nó vẽ ra một kiểu câu lạc bộ mới. Nếu chỉ có thể thì chẳng đời nào giáo viên biết, nhưng có người báo rằng con nhỏ biển thủ lệ phí của hội viên. Biển thủ cơ đấy?
“ Đợi đến lúc tao tóm được mày mà xem, con đần độn này!!! Đồ giời đánh! Chó chết! Làm sao mà con em mình cứ phải gây chuyện cho chị nó dọn suốt đời thế không biết? Phát rồ lên mất. Ko En Se, tao làm sao mới cải tạo được mày bây giờ hả? Khôn hồn thì để ý vào. Tao sẽ ném trứng sống vào mặt mày!”
En Chan nhắn tin cho tất cả bạn bè của En Se, lùng sục cả tiệm internet ( Nguyên văn: PC bangs- PC, nghĩa là “phòng máy tính”, một dạng trung tâm game như hàng net ở VN) lẫn mấy công viên, nhưng vẫn không thấy En Se.  Rốt cuộc, nó đành phải quay lại võ đường, mồ hôi đầm đìa, đầu óc bốc hoả. Trên mặt tủ trong võ đường, một núi quà bọc giấy gói đang lấp lánh.
“Cái gì đây?”
“Có mấy chị đến để lại đấy. Em bảo họ không được tự tiện xông vào như thế, nhưng họ không nghe. “
En Chan mở quà trong khi Seung Kyung càu nhàu. Thư và chocolate, thư và chocolate, thư và chocolate, toàn chocolate …
“Ai bỏ mấy cái này lại?”
“Mấy chị gái. Họ mặc đồng phục trường nữ sinh Dong Mun. Họ bảo mình là nữ sinh trung học.”
“Chúng nó đến lúc nào? Có phải trong giờ học không?”
“Em không biết. Họ vừa béo vừa xấu, vừa có vẻ đần độn nữa.”
“Dịp gì nhỉ? Hôm nay sinh nhật mình à?”
“Là Valentine. Thầy còn không nhớ cả mấy việc như thế nữa ạ?”
“À biết rồi. Sao cũng được. Nào nhóc! Đến giờ học rồi. Tập hợp. Nhanh nhanh!”
“Yayyyyyyyyyyyyyy!!”
“Mười hàng! Chào cờ!”
Trải qua mấy bài tập với cái dạ dày rỗng tuếch, nó mệt bã. Lưỡi thì đau rát vì chỗ chocolate nó ăn luôn mồm, còn đầu thì nhức buốt vì lo lắng cho En Se. Nó uống một cốc sữa, và đành phải thay bộ võ phục ra mà chẳng kịp tắm rửa. Điện thoại của En Se vẫn tắt. Con nhỏ ngu đần!! Mày ở đâu hả?!

***************